Phan Đình Phùng – Người lãnh tụ kiên trung của khởi nghĩa Hương Khê
Phan Đình Phùng là một trong những lãnh tụ tiêu biểu nhất của phong trào Cần Vương cuối thế kỷ XIX. Với khí tiết cương trực, lòng yêu nước sâu sắc và ý chí bất khuất, ông đã lãnh đạo khởi nghĩa Hương Khê (1885–1896), xây dựng lực lượng và căn cứ kháng chiến vững mạnh tại vùng Bắc Trung Kỳ. Dù thực dân Pháp nhiều lần dụ dỗ, đe dọa và gây sức ép, ông vẫn kiên quyết không khuất phục. Cuộc đời và sự nghiệp của Phan Đình Phùng là biểu tượng sáng ngời của khí phách, lòng trung nghĩa và tinh thần quyết tâm chống ngoại xâm.
Năm 1877, ông đỗ Đình nguyên Tiến sĩ và được bổ nhiệm làm quan dưới triều Tự Đức.
Ông là người cương trực, chính trực, nhiều lần can gián triều đình nên từng bị bãi chức.
Sau sự kiện Chiếu Cần Vương được ban hành năm 1885, Phan Đình Phùng hưởng ứng lời kêu gọi giúp vua cứu nước.
Ông trở thành lãnh tụ của khởi nghĩa Hương Khê (1885–1896), một trong những cuộc khởi nghĩa lớn và kéo dài nhất của phong trào Cần Vương.
Cùng với Cao Thắng, ông xây dựng lực lượng nghĩa quân, tổ chức căn cứ ở vùng rừng núi Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình và chế tạo được nhiều vũ khí để chiến đấu.
Dù thực dân Pháp nhiều lần dụ hàng, đe dọa và trả thù gia đình, ông vẫn kiên quyết không khuất phục.
Ông mất năm 1895 do bệnh nặng trong thời gian chỉ huy khởi nghĩa. Sau khi ông qua đời, cuộc khởi nghĩa tiếp tục thêm một thời gian rồi kết thúc vào năm 1896.
Phan Đình Phùng là biểu tượng của lòng yêu nước, tinh thần bất khuất và ý chí chống ngoại xâm.
Ông được nhân dân kính trọng là một trong những lãnh tụ tiêu biểu nhất của phong trào Cần Vương và có vị trí quan trọng trong lịch sử đấu tranh giành độc lập của dân tộc Việt Nam.



