Phan Đình Phùng và khu rừng không khuất phục
Nguyễn Thùy Trang Anh
Sau khi vua Hàm Nghi ban Chiếu Cần Vương năm 1885, nhiều cuộc khởi nghĩa nổ ra khắp cả nước. Ở vùng núi Hà Tĩnh, Phan Đình Phùng trở thành linh hồn của phong trào kháng chiến.
Xuất thân là một vị quan nổi tiếng chính trực, ông từ bỏ cuộc sống yên ổn để vào rừng Vũ Quang xây dựng căn cứ. Những khu rừng rậm trở thành pháo đài tự nhiên. Nghĩa quân tự trồng lúa, rèn gươm, đúc súng và luyện tập mỗi ngày.
Để buộc ông đầu hàng, thực dân Pháp dùng đủ mọi cách. Họ bắt người thân, đốt làng và thậm chí đe dọa phá mồ mả tổ tiên. Nhưng Phan Đình Phùng chỉ trả lời rằng việc nước phải đặt lên trên việc nhà.
Suốt gần mười năm, nghĩa quân liên tục tập kích, khiến đối phương phải điều nhiều lực lượng đến đối phó. Dù thiếu thốn lương thực và thuốc men, tinh thần của họ vẫn không suy giảm.
Năm 1895, Phan Đình Phùng lâm bệnh nặng giữa núi rừng. Trước khi qua đời, ông vẫn căn dặn đồng đội tiếp tục giữ vững ý chí. Sau cái chết của ông, cuộc khởi nghĩa dần tan rã, nhưng tinh thần Cần Vương không vì thế mà biến mất.
Ngày nay, khu rừng Vũ Quang vẫn được nhắc đến như nơi lưu giữ dấu chân của một vị thủ lĩnh đã dành gần trọn cuộc đời cho cuộc kháng chiến. Câu chuyện của Phan Đình Phùng cho thấy có những con người không khuất phục trước sức mạnh quân sự, cũng không khuất phục trước những mất mát riêng tư, bởi trong lòng họ, độc lập của đất nước luôn là điều đáng gìn giữ nhất.



