“Phần đời gửi lại Trường Sơn”
Ông Hoàng Xuân Mìn sinh ngày 18 tháng 4 năm 1951, trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi Tổ quốc bước vào giai đoạn quyết liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, năm 1969, người thanh niên Hoàng Xuân Mìn đã tình nguyện lên đường nhập ngũ, gửi lại sau lưng tuổi trẻ, gia đình và những ước mơ đời thường để khoác lên mình màu áo lính.
Sau thời gian huấn luyện tại Bắc Thái – một trong những địa bàn huấn luyện bộ đội chủ lực của Quân đội nhân dân Việt Nam thời kỳ đó – ông được biên chế về Tiểu đoàn 161, Binh trạm 27, Đoàn 559 (Bộ đội Trường Sơn). Đây là lực lượng chiến lược trực thuộc Bộ Quốc phòng, đảm nhiệm nhiệm vụ mở đường, vận chuyển, bảo đảm hậu cần – kỹ thuật cho các chiến trường miền Nam thông qua tuyến vận tải quân sự Trường Sơn.
Đơn vị của ông Hoàng Xuân Mìn hoạt động chủ yếu trên địa bàn Trung – Hạ Lào, trong đó có khu vực Pha Na Khẹt – một trọng điểm trên hệ thống đường vận tải Trường Sơn đi qua đất bạn Lào. Đây là nơi địch tập trung đánh phá ác liệt bằng không quân, pháo binh và biệt kích nhằm cắt đứt tuyến chi viện của ta. Giữa núi rừng rậm rạp, bom đạn ngày đêm cày xới, những người lính Trường Sơn vẫn lặng lẽ bám đường, bám trạm, giữ cho mạch máu giao thông chiến lược không bao giờ tắc.
Những năm tháng ấy, sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc. Mỗi chuyến hành quân, mỗi nhiệm vụ hoàn thành đều được đánh đổi bằng mồ hôi, máu và cả tuổi thanh xuân của người lính. Nhưng cũng chính trong gian khổ, tinh thần đồng đội, ý chí cách mạng và niềm tin tất thắng của người lính Trường Sơn được hun đúc bền chặt hơn bao giờ hết.
Ngày 03 tháng 5 năm 1972, trong khi làm nhiệm vụ chiến đấu tại khu vực sân bay A Lưới – một địa bàn quân sự trọng yếu ở phía tây Thừa Thiên Huế, nơi địch thường xuyên sử dụng làm căn cứ không quân – ông Hoàng Xuân Mìn bị thương nặng trong bom đạn ác liệt. Trận chiến ấy đã cướp đi một cánh tay của ông, để lại vết thương suốt đời không thể lành.
Một phần thân thể đã ở lại chiến trường, nhưng ý chí của người lính thì không bao giờ gục ngã. Ông trở thành thương binh, mang trên mình dấu tích của chiến tranh, mang theo ký ức không thể nào quên về những đồng đội đã anh dũng hy sinh nơi rừng núi Trường Sơn, trên đất bạn Lào và ở những điểm nóng của chiến trường miền Trung.
Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, người lính năm xưa trở về đời thường với bao khó khăn, thiếu thốn. Nhưng vượt lên tất cả, ông Hoàng Xuân Mìn luôn tự hào vì đã sống trọn vẹn những năm tháng tuổi trẻ cho Tổ quốc. Cánh tay mất đi là sự hy sinh không thể đo đếm, nhưng đó cũng là minh chứng cho tinh thần bất khuất, cho phẩm chất cao đẹp của Bộ đội Cụ Hồ – Bộ đội Trường Sơn.
Câu chuyện của thương binh Hoàng Xuân Mìn là một mảnh ghép chân thực trong bức tranh lớn của lịch sử dân tộc – nơi hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương của biết bao con người thầm lặng. Đó là ngọn lửa truyền thống để các thế hệ sau hiểu, trân trọng và sống xứng đáng hơn với những gì cha anh đã hy sinh.


