. Phan Hành Sơn: Con mãnh hổ và trận đánh không tưởng dưới chân Núi Ngũ Hành
Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ tại chiến trường Quảng Nam - Đà Nẵng, cái tên Phan Hành Sơn (tên thật là Phan Hiệp, sinh năm 1947) đã trở thành một huyền thoại sống. Anh không xuất thân từ một gia đình binh nghiệp danh giá, mà chỉ là một người con của vùng đất cát trắng Điện Bàn. Thế nhưng, tình yêu mãnh liệt dành cho từng tảng đá, từng hang động của quê hương đã biến người thanh niên có gương mặt hiền lành ấy trở thành một biểu tượng của lòng quả cảm.
Phan Hiệp gia nhập quân đội khi còn rất trẻ. Khi đơn vị của anh hoạt động tại vùng núi Ngũ Hành Sơn – một vị trí chiến lược án ngữ cửa ngõ Đà Nẵng – anh đã tự đổi tên mình thành Phan Hành Sơn. Đó không chỉ là một cái tên, đó là lời thề: "Còn người, còn núi".
Vào thời điểm đó, quân đội Mỹ đã biến sân bay Nước Mặn và khu vực quanh Ngũ Hành Sơn thành một căn cứ quân sự khổng lồ với hệ thống phòng thủ nghiêm ngặt bậc nhất: hàng rào kẽm gai dày đặc, bãi mìn chi chít và đèn pha quét sáng rực cả đêm. Kẻ địch tin rằng "đến con kiến cũng không lọt qua được", nhưng chúng không biết rằng có những "con mãnh hổ" đang kiên nhẫn rình rập trong bóng tối.
Câu chuyện rực rỡ nhất trong cuộc đời binh nghiệp của Phan Hành Sơn diễn ra vào đêm mùng 3 tháng 8 năm 1965. Khi ấy, anh chỉ là một tiểu đội trưởng chỉ huy vỏn vẹn “10 chiến sĩ”. Nhiệm vụ của họ tưởng chừng như không tưởng: đột nhập và tiêu diệt sở chỉ huy tiểu đoàn lính thủy đánh bộ Mỹ và phá hủy trận địa pháo của chúng.
Trong bóng đêm đặc quánh của vùng cát, Phan Hành Sơn dẫn đầu tổ đặc công luồn sâu vào lòng địch. Họ di chuyển khéo léo đến mức đi sát bên cạnh lính gác mà chúng không hề hay biết. Khi đã áp sát mục tiêu, anh phát lệnh tấn công. Tiếng bộc phá vang lên xé toạc màn đêm, lửa cháy ngút trời. Chỉ với 10 người, Phan Hành Sơn đã chỉ huy trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ đồng hồ ngay trong lòng căn cứ địch. Sự mưu trí của anh nằm ở cách điều động hỏa lực: lúc ẩn, lúc hiện, đánh vào chỗ sơ hở khiến quân địch hoảng loạn, tưởng rằng đang phải đối đầu với cả một trung đoàn quân giải phóng. Kết quả thật kinh ngạc: tổ của anh đã tiêu diệt hàng trăm tên địch, phá hủy nhiều máy bay và xe quân sự mà không mất một chiến sĩ nào.
Không chỉ là một chiến sĩ quả cảm trên mặt trận, Phan Hành Sơn còn là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng. Có những lần bị địch bao vây gắt gao trong các hang đá Ngũ Hành Sơn, anh và đồng đội phải nhịn đói, nhịn khát hàng tuần liền, ăn cả rễ cây và uống nước rỉ ra từ kẽ đá để bám trụ.
Trong một trận đánh vào năm 1967, khi bị thương nặng ở chân, anh vẫn nhất quyết không rời trận địa. Anh yêu cầu đồng đội băng bó tạm thời rồi tiếp tục cầm súng chỉ huy. Hình ảnh người chiến sĩ với đôi chân rướm máu nhưng ánh mắt vẫn rực lửa quyết tâm, đứng sừng sững giữa những hang đá vôi lấp lánh sương mờ, đã trở thành một ký ức không bao giờ phai mờ trong tâm trí những người đồng đội năm ấy.
Phan Hành Sơn hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ, để lại niềm tiếc thương vô hạn. Anh được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân khi mới 20 tuổi và cho thấy đã từng có một chàng trai tuổi đôi mươi chiến đấu với trái tim nóng hổi, để giữ cho đất nước luôn an bình.


