PHAN HỮU GIẢNG – GÃY CẢ HAI CHÂN VẪN CHỈ HƯỚNG TIẾN CÔNG
Phan Hữu Giảng sinh năm 1949, quê xã Lê Hồng, huyện Ninh Thanh, tỉnh Hải Hưng. Nhập ngũ năm 1967, ông chiến đấu tại chiến trường Nam Bộ và nổi bật bởi tinh thần kiên cường, nhiều lần bị thương vẫn không rời trận địa. Trong trận Công Pông Thơm ngày 31-7-1971, dù lần lượt bị thương gãy cả hai chân, ông vẫn tiếp tục chỉ huy, chiến đấu và động viên đồng đội tiến lên tiêu diệt sở chỉ huy đối phương. Ông hy sinh sau khi đơn vị hoàn thành nhiệm vụ và ngày 19-5-1972 được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
NGƯỜI LÍNH TRẺ TRÊN CHIẾN TRƯỜNG NAM BỘ
Phan Hữu Giảng sinh năm 1949, dân tộc Kinh, quê ở xã Lê Hồng, huyện Ninh Thanh, tỉnh Hải Hưng.
Năm 1967, khi khoảng 18 tuổi, ông nhập ngũ.
Từ tháng 9-1967 đến tháng 7-1971, Phan Hữu Giảng chiến đấu tại chiến trường Nam Bộ, tham gia 7 trận đánh lớn.
Điểm nổi bật ở người chiến sĩ trẻ là ý chí chiến đấu bền bỉ:
BỊ THƯƠNG – VẪN KHÔNG RỜI TRẬN ĐỊA
Nhiều lần bị thương trong chiến đấu, ông vẫn ở lại cùng đồng đội cho đến khi trận đánh kết thúc.
GÒ NỔI – ĐANG SỐT RÉT VẪN XIN Ở LẠI CHIẾN ĐẤU
Ngày 8-9-1969, đơn vị bước vào trận đánh tại Gò Nổi.
Lúc này Phan Hữu Giảng đang bị sốt rét, thể lực rất yếu. Đơn vị cho ông đi điều trị, nhưng ông xin được ở lại chiến đấu.
Khi có lệnh nổ súng, Phan Hữu Giảng sử dụng trung liên bắn mạnh vào đội hình đối phương, hỗ trợ đơn vị xung phong.
Trong trận đánh, ông bị thương ở:
chân – tay – sườn.
Nhưng Phan Hữu Giảng vẫn bám theo đội hình và tiếp tục chiến đấu suốt đêm.
Khi đơn vị rút khỏi trận địa, ông bị lạc và gặp một đồng đội bị thương nặng.
Bản thân cũng đang mang nhiều vết thương, Phan Hữu Giảng vẫn:
DÌU ĐỒNG ĐỘI TÌM ĐƯỜNG TRỞ VỀ ĐƠN VỊ
BÀU CHÂU É – CHỈ CÒN 6 TAY SÚNG
Ngày 5-10-1969, trong trận chống càn tại Bàu Châu É, Phan Hữu Giảng chỉ huy trung đội cùng đại đội chiến đấu suốt một ngày.
Đối phương liên tục tổ chức nhiều đợt tiến công và sử dụng hỏa lực bắn phá dữ dội.
Đến trưa, lực lượng của đơn vị chiến đấu:
CHỈ CÒN 6 TAY SÚNG
Phan Hữu Giảng sử dụng liên tiếp nhiều loại vũ khí: trung liên, B.40, tiểu liên và lựu đạn.
Khi hết đạn của thương binh, ông thu súng đạn của đối phương để tiếp tục chiến đấu.
Sau một ngày chiến đấu quyết liệt, đơn vị đánh tan một tiểu đoàn lính Mỹ, giữ vững trận địa và bảo vệ được thương binh.
Riêng Phan Hữu Giảng được ghi nhận:
DIỆT 40 LÍNH MỸ
CÔNG PÔNG THƠM – TRẬN ĐÁNH CUỐI CÙNG
Ngày 31-7-1971, Phan Hữu Giảng cùng đơn vị tiến công tại Công Pông Thơm.
Sau khi chiếm được trận địa, trung đội bị pháo kích trúng đội hình.
Nhiều chiến sĩ bị thương.
Những người còn lại dưới sự chỉ huy của Phan Hữu Giảng vẫn tiếp tục lao lên phía trước.
Khi đến công sự tiền duyên:
PHAN HỮU GIẢNG BỊ THƯƠNG GÃY MỘT CHÂN
Ông được phép lui về phía sau.
Nhưng ông xin ở lại.
Không thể đứng lên, Phan Hữu Giảng vừa bò vừa quan sát, phát hiện mục tiêu và chỉ huy trung đội chiến đấu.
Bản thân ông dùng thủ pháo:
ĐÁNH SẬP 4 HẦM, DIỆT NHIỀU ĐỊCH
RỒI CHÂN CÒN LẠI CŨNG BỊ GÃY
Khoảng 15 phút sau, Phan Hữu Giảng tiếp tục trúng đạn.
Lần này:
CẢ HAI CHÂN ĐỀU BỊ GÃY
Đồng đội định dìu ông về phía sau.
Nhưng người trung đội phó không đồng ý.
Ông chỉ về phía trước và nói:
“Nhiệm vụ của các đồng chí lúc này là nhanh chóng diệt sở chỉ huy địch; tôi sẽ đánh bọn địch ở gần.”
Đó trở thành một trong những lời nói cuối cùng của Phan Hữu Giảng trên chiến trường.
KHÔNG THỂ ĐI – ÔNG TRƯỜN VỀ PHÍA TRƯỚC
Sau khi yêu cầu đồng đội tiếp tục nhiệm vụ, Phan Hữu Giảng lê đến bên một chiến sĩ đã hy sinh, lấy súng và lựu đạn.
Với hai chân đã bị gãy, ông vẫn:
TRƯỜN DƯỚI LÀN HỎA LỰC
tiếp tục tiến về phía trước và tiêu diệt một số hỏa điểm.
Tinh thần chiến đấu của người trung đội phó đã cổ vũ đồng đội tiếp tục xông lên.
Đơn vị sau đó:
TIÊU DIỆT ĐỊCH – LÀM CHỦ TRẬN ĐỊA
Phan Hữu Giảng anh dũng hy sinh sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
ANH HÙNG Ở TUỔI 22
Khi hy sinh, Phan Hữu Giảng mới khoảng 22 tuổi, giữ chức Trung đội phó bộ binh, Đại đội 12, Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 2, Sư đoàn 9.
Ông được tặng thưởng:
1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì;
2 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Ba;
1 lần danh hiệu Chiến sĩ thi đua;
3 lần danh hiệu Dũng sĩ.
Ngày 19 tháng 5 năm 1972, Phan Hữu Giảng được Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng danh hiệu:
ANH HÙNG LỰC LƯỢNG VŨ TRANG NHÂN DÂN GIẢI PHÓNG
Trong câu chuyện về Phan Hữu Giảng, chi tiết ám ảnh nhất không nằm ở những con số chiến công, mà ở trận đánh cuối cùng: một người lính trẻ đã gãy cả hai chân vẫn không yêu cầu đồng đội đưa mình về phía sau. Ông chỉ tay về phía trước, yêu cầu họ tiếp tục đánh vào sở chỉ huy, còn mình ở lại chiến đấu. Phan Hữu Giảng đã hy sinh, nhưng mệnh lệnh cuối cùng của ông vẫn hướng về phía trước.



