Người có công giúp đỡ cách mạng

PHAN HUY SƠN – NHỮNG LÁ THƯ GỬI LẠI TRƯỚC NGÀY RA ĐẢO

Tháng 10 năm 1981, Phan Huy Sơn nên duyên cùng bà Trần Thị Ninh. Chỉ bốn tháng sau ngày cưới, đầu năm 1982, anh lên đường nhập ngũ, thuộc biên chế Lữ đoàn 146, Quân chủng Hải quân. Từ đó, những chuyến đi xa của người lính biển trở thành một phần cuộc sống của gia đình trẻ.

Tây Ninh17/09/2026Xã Mường Quàng (Đoàn xã Mường Quàng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1984, vợ chồng anh đón người con trai đầu lòng, đặt tên Phan Huy Hà. Niềm vui chưa được bao lâu, gia đình nhận tin dữ: Hà bị bại não bẩm sinh, không thể tự chăm sóc bản thân. Thương con, thương vợ, người lính Phan Huy Sơn càng thêm trăn trở mỗi khi phải xa nhà.

Tết năm 1988, anh trở về nghỉ phép. Khi anh quay lại đơn vị ở Nha Trang, bà Ninh phát hiện mình mang thai người con thứ hai. Không ai ngờ rằng lần chia tay ấy lại là lần cuối cùng hai vợ chồng được nhìn thấy nhau.

Ngày 9/3/1988, từ nơi chuẩn bị ra đảo, Phan Huy Sơn viết thư về cho vợ: “Ninh em thương!... Lòng nhớ em và con khôn xiết”. Trong thư, anh dặn dò vợ con, gửi thuốc, quần áo, vải, mì chính và một ít tiền để vợ bồi dưỡng khi sinh nở. Những món quà giản dị của người lính xa nhà chứa đựng cả sự yêu thương và nỗi lo cho gia đình phía sau.

Ngày 10/3, anh lại viết một lá thư ngắn. Anh báo đã gửi thêm tiền và quần áo cho con trai. Những dòng chữ vội vàng ấy cũng là những lời cuối cùng anh gửi về gia đình trước khi ra đảo.

Ngày 14/3/1988, khi đang làm đồng, bà Ninh nghe loa phát thanh thông báo về các tàu Hải quân 604, 605 bị tấn công, đắm ngoài đảo. Một linh cảm đau đớn khiến bà nghĩ đến người chồng đang làm nhiệm vụ nơi biển xa. Đến năm 1989, gia đình nhận giấy báo tử của Phan Huy Sơn. Người lính trẻ đã hy sinh ngày 14/3/1988 tại Gạc Ma.

Từ đó, bà Ninh một mình gồng gánh nuôi hai người con. Người con gái sinh năm 1988 lớn lên rồi lập gia đình; còn Phan Huy Hà, do bệnh tật bẩm sinh, vẫn cần mẹ chăm sóc từng ngày. Ba mươi lăm năm, rồi nhiều năm nữa trôi qua, cứ đến ngày 14/3, gia đình lại sum họp làm mâm cơm tưởng nhớ người chồng, người cha đã nằm lại giữa biển khơi.

Hai lá thư được bà Ninh ép plastic, gìn giữ cẩn thận như những báu vật của gia đình. Chúng đã vượt qua thời gian, mang theo tiếng lòng của một người lính trước giờ ra đảo: nhớ vợ, thương con, lo cho người thân và bình thản bước vào nhiệm vụ.

Phan Huy Sơn đã không trở về. Nhưng những dòng chữ cuối cùng anh để lại vẫn còn đó, như một phần ký ức thiêng liêng của gia đình và của những người lính đã hy sinh vì biển đảo quê hương. Đằng sau sự hy sinh của mỗi người lính là một gia đình, một người vợ, những người con và một câu chuyện về tình yêu, sự chờ đợi và lòng thủy chung với Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn