PHẦN I PHAN ĐÌNH PHÙNG – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT
"Có những con người khi nhắm mắt xuôi tay, thân xác trở về với cát bụi, nhưng tinh thần thì sống mãi cùng non sông. Họ trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của khí phách dân tộc và của ý chí không bao giờ khuất phục trước kẻ thù. Trong dòng chảy hào hùng ấy, tên tuổi Phan Đình Phùng luôn tỏa sáng như một ngọn đuốc bất diệt giữa những năm tháng đau thương của đất nước."

PHẦN I: PHAN ĐÌNH PHÙNG – NGỌN LỬA KHÔNG BAO GIỜ TẮT


"Có những con người khi nhắm mắt xuôi tay, thân xác trở về với cát bụi, nhưng tinh thần thì sống mãi cùng non sông. Họ trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, của khí phách dân tộc và của ý chí không bao giờ khuất phục trước kẻ thù. Trong dòng chảy hào hùng ấy, tên tuổi Phan Đình Phùng luôn tỏa sáng như một ngọn đuốc bất diệt giữa những năm tháng đau thương của đất nước."
Người con ưu tú của quê hương Hà Tĩnh
Lịch sử dân tộc Việt Nam trải dài hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước. Trên từng tấc đất quê hương đều in dấu chân của biết bao bậc anh hùng đã hiến dâng tuổi trẻ, trí tuệ và cả cuộc đời mình để bảo vệ độc lập dân tộc. Có người chiến thắng trên chiến trường, có người ngã xuống trong thất bại, nhưng tất cả đều chung một khát vọng: thà hy sinh tất cả chứ nhất quyết không chịu mất nước, không chịu làm nô lệ.
Vào nửa cuối thế kỷ XIX, khi thực dân Pháp từng bước xâm lược nước ta, triều đình nhà Nguyễn ngày càng suy yếu, nhiều nơi lần lượt rơi vào tay giặc. Đó là thời kỳ đen tối nhưng cũng là thời kỳ bừng sáng của biết bao phong trào yêu nước. Trong số những vị lãnh tụ tiêu biểu nhất của phong trào ấy, không ai không nhắc đến Phan Đình Phùng – người đã dành trọn cuộc đời để chiến đấu vì độc lập dân tộc.
Ông sinh ngày 6 tháng 6 năm 1847, tại làng Đông Thái, tổng Việt Yên, huyện La Sơn, nay thuộc xã Đức Phong, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Gia đình ông là một dòng họ khoa bảng nổi tiếng, nhiều đời trọng chữ nghĩa và đạo lý. Ngay từ nhỏ, Phan Đình Phùng đã nổi tiếng thông minh, chăm chỉ và đặc biệt có ý chí hơn người. Những câu chuyện về lòng trung nghĩa của các bậc tiền nhân đã nuôi dưỡng trong ông tình yêu quê hương đất nước và khát vọng cống hiến cho nhân dân.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong những năm tháng miệt mài đèn sách, ông không chỉ học để thi đỗ làm quan mà còn học để hiểu đạo làm người, để phụng sự đất nước. Người dân quê hương vẫn truyền tai nhau rằng, cậu bé Phan Đình Phùng tuy sống giản dị nhưng luôn cương trực, ngay thẳng, không bao giờ cúi đầu trước điều sai trái.
Năm 1877, ông đỗ Đình nguyên Tiến sĩ, đứng đầu khoa thi dưới triều vua Tự Đức. Đây là niềm tự hào lớn của quê hương Hà Tĩnh, đồng thời mở ra con đường làm quan đầy triển vọng. Với tài năng và đức độ của mình, ông nhanh chóng được triều đình trọng dụng.


Thế nhưng, điều khiến người đời kính phục Phan Đình Phùng không phải là chức tước hay địa vị. Điều đáng quý nhất ở ông chính là khí tiết của một vị quan thanh liêm, cương trực.
Lúc bấy giờ, triều đình nhà Nguyễn rối ren bởi những cuộc tranh giành quyền lực. Sau khi vua Tự Đức qua đời, nhiều đại thần thao túng triều chính, bất chấp lợi ích quốc gia. Trước những điều trái với đạo lý, Phan Đình Phùng đã nhiều lần thẳng thắn can gián. Ông không ngại va chạm với những người có quyền lực, chỉ mong giữ gìn kỷ cương phép nước.
Chính vì sự cương trực ấy mà ông bị cách chức và phải trở về quê sống cuộc đời bình dị. Nhưng đối với Phan Đình Phùng, mất chức không phải là điều đáng sợ. Điều khiến ông đau lòng nhất chính là vận mệnh của đất nước đang từng ngày rơi vào tay ngoại bang.
Khi Tổ quốc lâm nguy
Những năm đầu thập niên 1880, quân Pháp liên tiếp mở rộng xâm lược. Thành trì lần lượt thất thủ. Khắp nơi chìm trong khói lửa.
Đỉnh điểm là năm 1885, sau sự kiện kinh thành Huế thất thủ, vua Hàm Nghi ban Chiếu Cần Vương, kêu gọi toàn dân đứng lên cứu nước.
Tiếng gọi ấy như tiếng sét thức tỉnh lòng yêu nước của hàng triệu người Việt Nam.
Đối với Phan Đình Phùng, đây không chỉ là mệnh lệnh của nhà vua mà còn là tiếng gọi thiêng liêng của non sông.
Ông hiểu rất rõ sức mạnh của quân Pháp vượt xa nghĩa quân về vũ khí, trang bị và quân số. Ông cũng hiểu rằng con đường phía trước sẽ đầy gian khổ, có thể phải đánh đổi bằng chính tính mạng của mình.
Nhưng nếu tất cả đều sợ hãi thì ai sẽ cứu lấy đất nước?
Nếu những người có học thức đều chọn cuộc sống bình yên thì ai sẽ dẫn dắt nhân dân đứng lên?
Trong những đêm dài nơi quê hương Hà Tĩnh, người cựu quan ấy đã trăn trở rất nhiều. Cuối cùng, ông đưa ra quyết định làm thay đổi cả cuộc đời mình.
Ông từ bỏ cuộc sống yên ổn, khoác lên mình tấm áo của một người nghĩa sĩ.
Từ đây, vị Tiến sĩ nổi danh năm nào trở thành người chỉ huy của một trong những cuộc khởi nghĩa lớn nhất lịch sử chống thực dân Pháp.
Một chặng đường đầy máu lửa, đầy hy sinh nhưng cũng rực rỡ nhất trong cuộc đời Phan Đình Phùng bắt đầu.
"Ông không cầm bút để viết những áng văn chương nơi triều đình nữa. Ông cầm thanh gươm của lòng yêu nước để viết nên bản anh hùng ca bất diệt giữa núi rừng Hương Khê. Và chính từ đây, lịch sử Việt Nam bước vào một trong những chương bi tráng nhất của phong trào Cần Vương."
Nguồn Internet


