Bài viết

PHẦN KẾT: Núi rừng còn nhớ, con người không quên

Lào Cai16/12/2025Tẩn Tả Mẩy4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giờ đây, khi ngoảnh lại chặng đường đã qua, tôi càng thấm thía rằng lịch sử Mường Hum không chỉ được ghi bằng mốc năm, sự kiện, mà được khắc sâu trong ký ức của từng con người đã sống, đã chịu đựng và đã đứng lên trên mảnh đất này.

Từ những ngày thực dân Pháp tràn lên thôn tính miền thượng du, từ tiếng súng đầu tiên vang bên bờ Nậm Thi, những cuộc rút lui chiến lược, những trận phục kích âm thầm trên con đường Mường Hum – Phong Thổ, cho đến những năm tháng nhẫn nhục dưới bóng đồn Tây và sự thức tỉnh của ánh sáng cách mạng – tất cả đã tạo nên bản lĩnh kiên cường của con người nơi biên cương.

Đó là lịch sử của sự đoàn kết. Người Mông, Dao, Hà Nhì, Giáy… cùng chung nương rẫy, chung bếp lửa, chung một ý chí giữ đất, giữ bản. Dù vũ khí thô sơ, dù nhiều lần thất bại, nhưng chưa bao giờ lòng dân chịu khuất phục. Núi rừng Mường Hum không chỉ là địa hình, mà là hậu phương, là thành lũy, là chứng nhân trung thành của lịch sử.

Những hy sinh lặng lẽ của cha ông đã gieo mầm cho các phong trào cách mạng sau này, để rồi hòa vào dòng chảy lớn của dân tộc, góp phần làm nên thắng lợi chung của đất nước. Mỗi con đường hôm nay, mỗi bản làng yên ấm đều mang dấu ấn của máu xương và niềm tin của nhiều thế hệ đi trước.

Tôi kể lại câu chuyện này không phải để khơi lại đau thương, mà để nhắc nhở con cháu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có; tự do được đổi bằng sự bền gan, đoàn kết và lòng yêu nước sâu sắc. Khi còn nhớ được lịch sử của mình, thì Mường Hum còn giữ được hồn cốt, còn đứng vững nơi phên dậu của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn