Phan Khắc Hy
Phan, chàng trai 18 tuổi tràn đầy nhiệt huyết, là một người lính thuộc đơn vị tên lửa đóng quân gần thị trấn Quảng Yên. Hạnh, cô giáo dạy văn trẻ tuổi, Bí thư Đoàn trường, là người Hà Nội gốc, đã có gia đình.
Phan, chàng trai 18 tuổi tràn đầy nhiệt huyết, là một người lính thuộc đơn vị tên lửa đóng quân gần thị trấn Quảng Yên. Hạnh, cô giáo dạy văn trẻ tuổi, Bí thư Đoàn trường, là người Hà Nội gốc, đã có gia đình. Định mệnh đã se duyên họ qua những lần kết nghĩa giữa hai đơn vị. Trong những ngày hiếm hoi tránh xa bom đạn, Phan thường ghé thăm nhà Hạnh, giúp cô những việc lặt vặt, chia sẻ những câu chuyện đời thường. Tình cảm giữa họ nảy nở một cách tự nhiên, trong sáng, vượt qua mọi rào cản của hoàn cảnh.
Rồi chiến tranh leo thang. Những trận đánh ác liệt diễn ra, hy sinh và mất mát là điều không thể tránh khỏi. Phan và Hạnh, mỗi người một nơi, vẫn giữ trong tim hình bóng đối phương. Những lá thư tay, những lời nhắn nhủ thầm lặng là sợi dây kết nối mong manh giữa họ giữa thời loạn lạc.
Sau bao năm tháng chiến tranh kết thúc, khi đất nước hòa bình, Phan trở về từ chiến trường, mang theo những vết sẹo vô hình và hữu hình. Anh tìm lại Hạnh, người con gái đã khắc sâu trong tim. Cuộc gặp gỡ đầy xúc động sau hơn ba mươi năm xa cách đã nối lại sợi dây tình cảm tưởng chừng đã đứt đoạn. Dù hoàn cảnh có thay đổi, tình yêu đã từng nảy nở giữa bom đạn năm xưa vẫn còn đọng lại, một minh chứng cho sức sống mãnh liệt của tình người trong những hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Câu chuyện của họ là một lời nhắc nhở về những hy sinh, mất mát, nhưng cũng là khúc ca về hy vọng và tình yêu bất diệt.



