Phan Mậu Thiệp – Đêm vượt sông Thạch Hãn vào Thành Cổ
Năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành một trong những nơi khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Trong lớp thanh niên ngày ấy, có những người vừa rời ghế nhà trường đã khoác ba lô lên đường. Cựu chiến binh Phan Mậu Thiệp, quê xã Quảng Ninh, tỉnh Quảng Trị, là một trong những người như thế.
Khi chiến trường Quảng Trị nóng lên, ông cùng đồng đội được lệnh hành quân vào chiến trường. Con đường đến Thành Cổ không chỉ có bom đạn mà còn có những dòng sông, những bãi đất trống và những trận pháo kích liên tục.
Trong ký ức của ông, đêm vượt sông Thạch Hãn là một trong những hình ảnh không thể phai mờ. Những người lính phải vượt sông trong bóng tối, trong khi phía bên kia là tiếng pháo và bom đạn. Họ hiểu rằng chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể không bao giờ đặt chân được vào bờ.
Đến nơi, những người lính tranh thủ mắc võng nghỉ. Nhưng đó không phải là một giấc ngủ bình thường. Mùi bom đạn còn khét lẹt, tiếng pháo vẫn vọng lại. Người lính vừa đặt lưng xuống đã phải sẵn sàng đứng dậy nhận nhiệm vụ.
Sau hơn nửa thế kỷ, ông Thiệp vẫn nhớ những đồng đội năm xưa. Có người cùng ông vượt sông nhưng không trở về. Có người chỉ kịp nói với nhau vài câu rồi vĩnh viễn nằm lại Thành Cổ.
Câu chuyện của Phan Mậu Thiệp cho thấy tuổi trẻ thời ấy đã bước vào chiến tranh bằng một tinh thần rất đặc biệt: biết hiểm nguy nhưng vẫn tiến lên.
Ngày nay, khi kể lại những đêm vượt sông Thạch Hãn, điều ông muốn thế hệ trẻ hiểu không phải là sự khốc liệt của chiến tranh để khơi lại hận thù, mà là giá trị của hòa bình. Bởi để có những ngày bình yên hôm nay, đã có biết bao người trẻ phải gửi lại tuổi thanh xuân nơi chiến trường.



