Khác

Phan Ngọc Hiển – Ngọn đuốc trí tuệ và lòng yêu nước nơi đất Mũi

Trong dòng chảy lịch sử Việt Nam thời kỳ đấu tranh chống thực dân Pháp, có những con người không chỉ cầm súng chiến đấu mà còn dùng ngòi bút để thức tỉnh dân tộc. Phan Ngọc Hiển là một người như thế – một nhà giáo, nhà báo, nhà văn, đồng thời là một chiến sĩ cách mạng kiên trung. Cuộc đời ngắn ngủi của ông, chỉ vỏn vẹn 31 năm, nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm như một ngọn đuốc sáng giữa đêm dài nô lệ.

Cần Thơ02/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy lịch sử Việt Nam thời kỳ đấu tranh chống thực dân Pháp, có những con người không chỉ cầm súng chiến đấu mà còn dùng ngòi bút để thức tỉnh dân tộc. Phan Ngọc Hiển là một người như thế – một nhà giáo, nhà báo, nhà văn, đồng thời là một chiến sĩ cách mạng kiên trung. Cuộc đời ngắn ngủi của ông, chỉ vỏn vẹn 31 năm, nhưng lại để lại dấu ấn sâu đậm như một ngọn đuốc sáng giữa đêm dài nô lệ.

Phan Ngọc Hiển sinh năm 1910 tại vùng đất Cần Thơ. Tuổi thơ của ông không êm đềm như nhiều người khác. Mới lên 10 tuổi, ông đã mất cả cha lẫn mẹ, phải sống nương tựa vào anh và chị trong hoàn cảnh gia đình khó khăn. Nhưng chính trong nghịch cảnh ấy, ý chí vươn lên và khát vọng học tập của cậu bé Hiển lại càng mạnh mẽ hơn. Nhờ sự quan tâm của người cậu ruột – ông Trương Quang Đẩu – con đường học vấn của ông không bị dang dở. Người cậu từng nhìn cậu bé ấy và tin tưởng: “Thằng này sau này ắt làm nên.” Và quả thật, lời nói ấy đã trở thành một dự cảm đúng đắn.Phan Ngọc Hiển nổi tiếng là người thông minh, cần cù và hiếu học. Mới 21 tuổi, ông đã tốt nghiệp trung học sư phạm – một thành tích đáng nể trong bối cảnh lúc bấy giờ. Ông trở thành thầy giáo, mang trong mình khát vọng truyền tri thức và khai sáng cho thế hệ trẻ. Nhưng thực dân Pháp không nhìn ông như một người thầy bình thường. Chúng sớm đưa ông vào “sổ đen” và đày ông về dạy học ở tận vùng Rạch Gốc – nơi đất mũi xa xôi của Cà Mau. Chính nơi tưởng như bị cô lập ấy lại trở thành bước ngoặt trong cuộc đời ông.Tại Rạch Gốc, giữa cuộc sống cơ cực của người dân, Phan Ngọc Hiển càng thấm thía nỗi đau mất nước. Ông dần tìm đến con đường cách mạng, tin vào lý tưởng giải phóng dân tộc do Đảng Cộng sản Đông Dương khởi xướng. Không chỉ dừng lại ở nghề dạy học, ông còn bước vào lĩnh vực báo chí và văn học – những “vũ khí mềm” nhưng đầy sức mạnh.Cuối năm 1935, Phan Ngọc Hiển trở thành phóng viên cho tuần báo Tân Tiến. Những bài viết của ông không chỉ phản ánh hiện thực xã hội mà còn mang trong đó ngọn lửa đấu tranh mạnh mẽ. Đến năm 1937, ông được điều về Sài Gòn, tham gia ban biên tập báo của Công hội đỏ Nam Kỳ. Ngòi bút của ông ngày càng sắc bén, vừa sâu sắc về tư tưởng, vừa giàu cảm xúc, hướng đến một mục tiêu chung: đánh thức tinh thần dân tộc và kêu gọi hành động.Trong các tác phẩm của mình, Phan Ngọc Hiển luôn trăn trở về tương lai đất nước. Ông kêu gọi phải “phá và lập” – phá tan cái cũ áp bức, xây dựng một xã hội mới ấm no, tự do, hạnh phúc. Ông nhấn mạnh vai trò của kinh tế tự chủ, của giáo dục khai dân trí, và đặc biệt là trách nhiệm của giới trí thức đối với vận mệnh dân tộc. Đối với ông, báo chí không chỉ là nghề mà là sứ mệnh: “Báo giới là lòng dân trước chính phủ, là ngọn đuốc soi rõ điều phải trái.” Còn văn chương, theo ông, phải gắn liền với đời sống nhân dân, phải giúp con người thay đổi, chứ không phải chỉ là những lời văn hoa mỹ thoáng qua. Nhưng Phan Ngọc Hiển không chỉ dừng lại ở lời nói hay trang viết. Ông bước ra thực tiễn, trực tiếp tham gia lãnh đạo cách mạng. Tháng 6 năm 1939, ông trở lại hoạt động ở vùng Rạch Gốc, rồi vượt biển ra đảo Hòn Khoai – một vị trí chiến lược quan trọng. Tại đây, trong bối cảnh cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ đang được chuẩn bị, ông được giao trọng trách lãnh đạo cuộc nổi dậy.Ngày 13 tháng 12 năm 1940, cuộc khởi nghĩa Hòn Khoai nổ ra. Dưới sự chỉ huy của Phan Ngọc Hiển, lực lượng cách mạng đã tấn công vào bộ máy cai trị của thực dân Pháp trên đảo. Dù khí thế ban đầu rất mạnh mẽ, nhưng do lực lượng chênh lệch và sự đàn áp khốc liệt của kẻ thù, cuộc khởi nghĩa nhanh chóng bị dập tắt. Phan Ngọc Hiển cùng các đồng đội bị bắt.Không lâu sau đó, thực dân Pháp đã đưa ông cùng các chiến sĩ ra xử bắn tại sân vận động Cà Mau vào ngày 12 tháng 7 năm 1941. Trước họng súng của kẻ thù, người trí thức – chiến sĩ ấy vẫn giữ vững khí phách, không khuất phục. Ông ra đi ở tuổi 31 – độ tuổi còn rất trẻ, khi bao ước mơ và hoài bão vẫn còn dang dở.Thế nhưng, cái chết của ông không phải là dấu chấm hết. Ngược lại, nó trở thành biểu tượng của tinh thần yêu nước và sự hy sinh cao cả. Phan Ngọc Hiển đã để lại khoảng 70 tác phẩm báo chí và văn học – những trang viết đầy tâm huyết, phản ánh một trí tuệ sắc sảo và một trái tim luôn đau đáu vì dân tộc. Ngày nay, để ghi nhớ công lao của ông, tên Phan Ngọc Hiển đã được đặt cho một xã, nhiều trường học và một con đường lớn tại Cà Mau. Ông cũng được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân – sự ghi nhận xứng đáng cho một cuộc đời cống hiến trọn vẹn.Cuộc đời của Phan Ngọc Hiển là sự hòa quyện giữa trí tuệ và lòng dũng cảm, giữa ngòi bút và hành động. Ông đã sống như một ngọn đuốc – cháy hết mình để soi sáng con đường cho dân tộc. Và dù thời gian có trôi qua, ngọn lửa ấy vẫn còn âm ỉ cháy trong lòng đất Mũi, trong ký ức của người dân, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm, lý tưởng và tình yêu quê hương đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn