Bài viết

PHAN THÀNH

Ninh Bình10/06/2026Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy (Đoàn phường Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuốn sách lưu giữ lịch sử bằng những trang giấy đổi màu theo năm tháng, nhưng cũng có những con người chọn gánh vác cả một thời đại bằng chính mảnh ký ức găm sâu vào máu thịt. Cựu chiến binh Phan Thành chính là một chứng nhân thầm lặng như thế.

Ông đã đi qua cuộc chiến tranh vệ quốc bằng đôi chân kiên định của người lính pháo binh, đạp bằng mọi gian khổ trên những dải đất miền Trung nắng cháy mưa ngàn. Trong miền nhớ của ông, những trận oanh tạc khốc liệt tại bến phà Long Đại năm ấy chưa bao giờ nguôi chấn động; bầu trời Quảng Bình rung chuyển dưới làn bom bi rát bỏng và những tiếng gầm rú của máy bay địch vẫn hiện lên vẹn nguyên như mới ngày hôm qua. Nhưng lấn át cả tiếng bom đạn gầm vang lại là những khoảng lặng nghẹn ngào – nơi hình ảnh người bạn học cũ, người đồng đội cùng ôm pháo tự vệ, ngã xuống ngay trước mắt ông, trở thành một vết thương âm ỉ suốt cả cuộc đời.

Mỗi lần lật mở lại quá khứ để kể cho cháu con nghe, đôi mắt hằn in vết chân chim của ông lại ánh lên thứ ánh sáng kỳ diệu: có niềm kiêu hãnh của một thời hoa lửa oanh liệt, và có cả những phút ngậm ngùi, xa xăm trước những linh hồn chưa kịp trở về. Những câu chuyện của ông Phan Thành không chỉ là thước phim tư liệu quý giá về một thời “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”, mà còn là lời nhắc nhở lay động tâm can thế hệ trẻ hôm nay:

Hòa bình chưa bao giờ là điều tự nhiên sẵn có, mà đó là báu vật được kết tinh từ máu, nước mắt và cả tuổi xuân lịm tắt giữa chiến trường của biết bao con người bình dị mà phi thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn