Phan Thành – Khẩu pháo 57mm bên dòng Long Đại
Câu chuyện thời hoa lửa gắn liền với ông ngoại tôi – Phan Thành, chiến sĩ pháo binh thuộc Đại đội C15 – E213 – F363, người trực tiếp tham gia chiến đấu bảo vệ bến phà Long Đại (Quảng Bình) – tuyến giao thông chi viện chiến lược quan trọng.
Trong ký ức ông, ác liệt nhất là trận đánh ngày 14/4/1972, khi không quân Mỹ huy động nhiều máy bay phản lực tập trung đánh phá cầu và bến phà Long Đại. Khoảng 9 giờ sáng, đơn vị ông nhận báo động cấp 1. Trận địa gồm 4 khẩu pháo 57mm và 2 khẩu súng 14,5 ly. Máy bay F4H của địch liên tục lao vào đánh phá. Địch không thể đánh trúng bến phà nên thay đổi chiến thuật, bay thấp từ núi Thần Đinh lên và ném 4 thùng bom bi trực tiếp vào trận địa. Đại đội dựng mặt đạn để bom bi bật ra khỏi công sự, nhưng do nổ ở cự ly quá gần, nhiều chiến sĩ hy sinh. Ông Phan Thành bị thương ở đầu. Khi được chuyển ra tuyến sau, ông bàng hoàng khi thấy một khẩu đội bị thương rất nặng, trong đó có đồng chí là bạn học cùng trường – hình ảnh ám ảnh ông suốt đời.
Dù chịu tổn thất, đại đội vẫn được bổ sung lực lượng, tiếp tục chiến đấu, tiến vào chiến trường Quảng Trị, hoàn thành nhiệm vụ. Câu chuyện giúp thế hệ trẻ hiểu sự khốc liệt của chiến tranh và những mất mát to lớn. Từ ông, em học được lòng yêu nước, ý chí kiên cường, sự dũng cảm. Em mong chia sẻ câu chuyện này để lan tỏa lòng biết ơn đối với những hy sinh thầm lặng, để thế hệ trẻ sống tốt hơn, có lý tưởng và sẵn sàng cống hiến.


