Bài viết

Phan Thành Nghĩa

Vĩnh Long24/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chú Phan Thành Nghĩa sinh năm 1961, hiện đang sinh sống tại phường Long Châu, tỉnh Vĩnh Long. Đối với chú, những năm tháng tham gia kháng chiến tại chiến trường Biên giới Tây Nam là một phần ký ức không thể phai mờ, gắn liền với tuổi trẻ, lý tưởng sống và những kỷ niệm sâu nặng về tình đồng đội giữa bom đạn, gian lao.

Ngày lên đường nhập ngũ, chú Nghĩa còn rất trẻ, mang theo trong tim niềm tin giản dị nhưng mãnh liệt: bảo vệ biên cương Tổ quốc là trách nhiệm thiêng liêng của người thanh niên. Rời quê hương Long Châu với những hàng dừa, con sông quen thuộc, chú bước vào môi trường quân đội đầy kỷ luật và thử thách. Chiến trường Biên giới Tây Nam khi ấy vô cùng khắc nghiệt, địa hình rừng rậm, đường sá khó đi, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn trăm bề. Những bữa ăn đạm bạc, những đêm ngủ rừng lạnh ẩm là điều mà người lính nào cũng phải quen dần.

Kỷ niệm sâu sắc nhất trong lòng chú Nghĩa là những ngày hành quân dài xuyên rừng. Có những chặng đường đi bộ hàng chục cây số, balô nặng trĩu trên vai, mồ hôi hòa lẫn với bùn đất. Nhiều lúc mệt đến tưởng như không thể bước tiếp, nhưng chỉ cần nghe tiếng gọi nhau khẽ khàng của đồng đội phía trước, chú lại có thêm động lực. Chú kể rằng, trong chiến tranh, sức mạnh lớn nhất không chỉ đến từ ý chí cá nhân mà còn từ sự gắn bó, tin tưởng lẫn nhau giữa những người lính.

Tình đồng đội nơi chiến trường là điều chú Nghĩa luôn trân trọng. Anh em trong đơn vị cùng ăn, cùng ở, cùng chia sẻ mọi khó khăn. Khi có người bị ốm, cả tổ thay nhau chăm sóc; khi ai đó buồn vì nhớ nhà, những câu chuyện quê hương lại được kể để động viên nhau. Có những đêm yên tĩnh hiếm hoi, mọi người ngồi bên nhau, nhắc về gia đình, về ước mơ sau ngày hoàn thành nhiệm vụ. Chính những khoảnh khắc bình dị ấy đã giúp người lính vững vàng hơn giữa hoàn cảnh khắc nghiệt.

Những lá thư gửi về quê là sợi dây tinh thần vô giá đối với chú Nghĩa. Dưới ánh đèn dầu leo lét, chú cẩn thận viết từng dòng chữ, kể rằng mình vẫn khỏe và mong gia đình yên tâm. Mỗi khi nhận được thư hồi âm, dù chỉ vài dòng ngắn ngủi, chú vẫn đọc đi đọc lại nhiều lần, như để giữ lấy hơi ấm của quê nhà giữa chiến trường xa xôi.

Khi hoàn thành nhiệm vụ và trở về phường Long Châu, chú Nghĩa tiếp tục cuộc sống lao động giản dị, xây dựng gia đình và tham gia các hoạt động địa phương. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về chiến trường Biên giới Tây Nam vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí chú. Đó là quãng đời nhiều gian khổ nhưng rất đỗi tự hào, nơi chú đã sống trọn vẹn với tuổi trẻ, trách nhiệm và tình yêu sâu sắc dành cho Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn