Cựu Thanh niên xung phong

Phan Thị Điệp – Nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường “hoa lửa”

Từ tuổi 17 đầy nhiệt huyết, cựu Thanh niên xung phong Phan Thị Điệp đã bước vào chiến trường, góp sức trên những tuyến đường vận chuyển gian khổ, trở thành minh chứng sống động cho tinh thần xung kích và lòng yêu nước của tuổi trẻ Việt Nam.

Vĩnh Long16/04/2026Đoàn Trường Kỹ thuật & Công nghệ (Đoàn Đại học Trà Vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, lực lượng Thanh niên xung phong đã trở thành biểu tượng của tinh thần dấn thân, không ngại gian khổ của tuổi trẻ Việt Nam. Trong số đó, cô Phan Thị Điệp là một trong những nhân chứng tiêu biểu, góp phần viết nên những trang sử hào hùng trên tuyến đường “hoa lửa”.

Sinh ra tại vùng đất Trà Ôn giàu truyền thống cách mạng, cô sớm được hun đúc tinh thần yêu nước và ý chí cống hiến. Năm 1966, khi mới 17 tuổi – độ tuổi mà nhiều người còn đang ngồi trên ghế nhà trường – cô đã tình nguyện gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, lên đường tham gia phục vụ chiến trường.

Cùng ba người bạn đồng hương, cô vượt sông Cổ Chiên đến địa bàn huyện Càng Long để gia nhập lực lượng “Tuyến đường Thanh niên xung phong Trung ương Đoàn”. Tại đây, cô và đồng đội đảm nhận những nhiệm vụ đặc biệt quan trọng như vận chuyển đạn dược, lương thực, nhu yếu phẩm phục vụ tiền tuyến.

Công việc tưởng chừng giản đơn nhưng lại vô cùng hiểm nguy. Dưới mưa bom, bão đạn, những chuyến đi của cô và đồng đội nối tiếp không ngừng. Có những ngày hành quân xuyên rừng, vượt suối, chỉ với nắm cơm vắt và ít nước uống. Gian khổ là vậy, nhưng tinh thần lạc quan, đoàn kết luôn là điểm tựa để họ vượt qua mọi thử thách.

Trong ký ức của cô, đơn vị khi ấy có hơn ba mươi người, đa phần là thanh niên tuổi mười tám, đôi mươi. Họ gọi nhau bằng những cái tên thân thương, cùng chia sẻ từng khó khăn, động viên nhau giữa chiến trường khốc liệt. Nhiều người đã anh dũng hy sinh, nhiều người trở về mang trên mình thương tích, nhưng tất cả đều giữ vững niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Sau năm 1975, khi đất nước hòa bình, cô Phan Thị Điệp trở về quê hương, tiếp tục con đường cống hiến bằng một vai trò mới. Cô theo học và làm công tác y tế, từng phục vụ tại trạm xá Sư đoàn 9, sau đó là Sư đoàn 7. Với tinh thần trách nhiệm và lòng nhân ái, cô tận tụy chăm sóc thương bệnh binh, góp phần hàn gắn những vết thương chiến tranh.

Dù thời gian đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn luôn in đậm trong tâm trí cô. Mỗi khi nhắc lại, đó không chỉ là những hồi ức gian khó mà còn là niềm tự hào của một thế hệ đã sống, chiến đấu và cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc.

Câu chuyện của cô Phan Thị Điệp là minh chứng sinh động cho tinh thần “đâu cần thanh niên có, việc gì khó có thanh niên”, đồng thời là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về lý tưởng sống, trách nhiệm và lòng biết ơn đối với những hy sinh của cha anh đi trước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn