PHAN THỊ LỚN - CỰU GIAO LIÊN TRONG NHỮNG NĂM 1963-1964 (BTCĐ ấp 7a1)
Bà Phan Thị Lớn – Người giao liên thầm lặng giữa thời hoa lửa
Tác giả: TRẦN NGUYỄN PHI YẾN – Bí thư Chi đoàn ấp 7A1
Những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, trên mảnh đất Long An kiên cường, có biết bao người con đã âm thầm góp sức cho cách mạng. Họ không phải lúc nào cũng cầm súng chiến đấu nơi chiến trường. Có người làm nhiệm vụ tải thương, người nuôi giấu cán bộ, người vận chuyển lương thực, vũ khí. Và có những người lặng lẽ đi qua những vùng địch kiểm soát, mang theo những tin tức quan trọng quyết định sự an toàn của đồng đội.
Trong số đó có bà Phan Thị Lớn, sinh năm 1942, quê và hiện sinh sống tại ấp Phước Tĩnh, xã Long Hiệp, huyện Bến Lức, tỉnh Long An – một nữ giao liên đã có những năm tháng hoạt động đầy gian nan, nguy hiểm trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.
Năm 1963, khi cuộc chiến ngày càng trở nên ác liệt, nối gót chồng, bà Phan Thị Lớn xin tham gia lực lượng cách mạng tại địa phương.
Khi ấy, bà mới ngoài hai mươi tuổi.
Tuổi trẻ của bà đáng lẽ có thể gắn với cuộc sống gia đình, với những ngày tháng bình yên nơi quê nhà. Nhưng đất nước chưa có hòa bình. Trên những con đường làng, dưới những hàng cây, đâu đâu cũng có thể bắt gặp dấu vết của chiến tranh. Đồn bốt địch dày đặc, mật vụ và lính tuần tra luôn rình rập. Mỗi chuyến đi của người giao liên đều có thể trở thành một chuyến đi không có ngày trở lại.
Bà được phân công làm giao liên, chủ yếu hoạt động tại xã Thạnh Phú, huyện Bến Lức trong những năm 1963–1964.
Công việc của một người giao liên tưởng chừng đơn giản, nhưng giữa thời chiến lại vô cùng hiểm nguy.
Bà phải vận chuyển thư từ, đưa những bản tin mật đến nơi cần thiết, truyền đạt các thông báo cho lực lượng cách mạng. Có những mảnh giấy nhỏ bé nhưng chứa đựng những thông tin quan trọng. Nếu chẳng may rơi vào tay địch, hậu quả có thể không chỉ là mất một tài liệu mà còn đe dọa đến tính mạng của nhiều cán bộ, chiến sĩ.
Không chỉ làm nhiệm vụ liên lạc, bà Lớn còn đảm nhận việc mua sắm và vận chuyển nhu yếu phẩm, đồ đạc, súng, đạn dược từ vùng địch kiểm soát về tiếp tế cho bộ đội địa phương.
Con đường của người giao liên không phải là con đường rộng thênh thang. Đó có thể là một lối nhỏ giữa đồng ruộng, một con đường làng quen thuộc, hay một đoạn đường mà mỗi đồn bốt, mỗi chốt gác đều ẩn chứa hiểm nguy.
Để qua mắt địch, bà phải luôn bình tĩnh và mưu trí.
Có lúc bà cải trang thành một người dân bình thường đi chợ. Trong mắt những người lính địch, đó chỉ là một phụ nữ quê mùa với những vật dụng sinh hoạt hàng ngày. Nhưng ẩn phía sau vẻ ngoài bình dị ấy là những thông tin mật, những món hàng tiếp tế hoặc những thứ cần thiết cho lực lượng cách mạng.
Có những chuyến đi, bà phối hợp với một đồng chí khác, giả làm một cặp vợ chồng. Hai người cùng đi qua những nơi địch kiểm soát, vừa che giấu thân phận, vừa tìm cách đưa tài liệu và hàng hóa đến nơi an toàn.
Mỗi bước chân là một lần thử thách.
Chỉ một ánh mắt nghi ngờ của địch, một câu hỏi bất ngờ hay một cuộc kiểm tra bất chợt cũng có thể khiến nhiệm vụ thất bại.
Nhưng bà Lớn luôn giữ được sự bình tĩnh.
Bà hiểu rằng, làm giao liên không chỉ cần lòng dũng cảm mà còn phải có sự tỉnh táo và khôn khéo. Người giao liên phải biết lúc nào nên đi, lúc nào nên dừng; phải biết cách hòa mình vào cuộc sống của người dân để không bị phát hiện.
Nhờ sự gan dạ, thông minh và mưu trí ấy, bà đã nhiều lần vượt qua mạng lưới đồn bốt, mật vụ của địch, bảo vệ an toàn cho những tài liệu mật và hàng hóa tiếp tế.
Những chiến công ấy có thể không được ghi lại bằng những trận đánh vang dội. Không có tiếng súng nổ, không có chiến hào, cũng chẳng có những khoảnh khắc được cả chiến trường chứng kiến.
Chỉ có một người phụ nữ trẻ lặng lẽ bước đi.
Đi qua những con đường đầy hiểm nguy.
Mang theo niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.
Mang theo những lá thư, những bản tin và cả sự sống của đồng đội.
Rồi lại trở về như một người dân bình thường.
Đó chính là vẻ đẹp của những người giao liên trong chiến tranh – âm thầm nhưng không thể thiếu, bình dị nhưng vô cùng quả cảm.
Chiến tranh rồi cũng đi qua.
Những năm tháng bom đạn dần lùi vào quá khứ. Nhưng với những người từng sống trong chiến tranh, ký ức ấy không bao giờ mất đi.
Bà Phan Thị Lớn vẫn trân trọng gìn giữ những kỷ vật gắn với quãng đời hoạt động cách mạng của mình.
Có thể với người khác, đôi áo gối và chiếc quạt tay chỉ là những vật dụng bình thường. Nhưng với bà, đó là những mảnh ký ức quý giá của một thời tuổi trẻ. Chúng nhắc bà nhớ về những ngày tháng gian khổ, về những đồng đội năm xưa và về một thời mà mỗi chuyến đi đều có thể đối mặt với hiểm nguy.
Nhân dịp kỷ niệm 75 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, bà đã trao tặng đôi áo gối và chiếc quạt tay cho Phòng truyền thống của Ban Chỉ huy Quân sự huyện Bến Lức.
Bà trao lại những kỷ vật của riêng mình để chúng trở thành ký ức chung của các thế hệ.
Bởi bà hiểu rằng, chiến tranh rồi sẽ lùi xa, những người từng sống trong chiến tranh rồi cũng sẽ già đi. Nhưng những câu chuyện về một thời gian khó cần được lưu giữ để thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng cuộc sống hòa bình không tự nhiên mà có.
Đôi áo gối, chiếc quạt tay – những vật nhỏ bé ấy, từ nay không chỉ thuộc về ký ức của một người phụ nữ.
Chúng trở thành những chứng nhân lặng lẽ của lịch sử.
Nhìn lại cuộc đời mình, có lẽ bà Phan Thị Lớn không cần những lời ca ngợi lớn lao. Những năm tháng tuổi trẻ của bà đã nói thay tất cả.
Năm 1963, một người phụ nữ trẻ bước vào con đường cách mạng.
Hai năm hoạt động giao liên là hai năm bà phải đối mặt với biết bao hiểm nguy.
Bà đã đi qua những vùng địch kiểm soát bằng lòng dũng cảm, sự mưu trí và niềm tin.
Và hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, bà lại trao những kỷ vật năm xưa cho thế hệ mai sau.
Đó là cách một người từng đi qua thời hoa lửa gìn giữ ký ức.
Không phải bằng những lời kể hào nhoáng, mà bằng những kỷ vật nhỏ bé, bằng câu chuyện về những chuyến đi thầm lặng, và bằng chính cuộc đời mình.
Để rồi khi thế hệ hôm nay nhìn lại, sẽ hiểu rằng:
Có những người đã giữ bình yên cho đất nước bằng chính sự bình dị của mình.
Có những chiến công không vang lên thành tiếng súng, nhưng vẫn góp phần làm nên ngày đất nước hòa bình.
Và bà Phan Thị Lớn là một trong những người như thế.



