Phan Thị Mai “Con đường phải sống”
Phan Thị Mai “Con đường phải sống”
Phan Thị Mai
“Con đường phải sống”
Trên một tuyến đường chiến lược miền Trung – nơi được ví như “mạch máu” của chiến trường – Phan Thị Mai ngày đêm làm nhiệm vụ mở đường. Con đường này liên tục bị máy bay Mỹ đánh phá, hố bom chằng chịt như những vết thương chưa kịp lành.
Sau mỗi đợt ném bom, khi khói bụi còn chưa tan hết, chị cùng đồng đội đã lao ra san lấp. Tay cuốc, tay xẻng, họ làm việc trong sự căng thẳng tột độ vì bom nổ chậm có thể phát nổ bất cứ lúc nào. Có những lúc vừa lấp xong hố bom, tiếng máy bay lại rít lên, mọi người phải vội vã tìm chỗ trú ẩn, rồi lại tiếp tục công việc ngay khi có thể.
Trong suy nghĩ của chị, con đường ấy không chỉ là đất đá mà còn là sự sống của hàng nghìn chiến sĩ ngoài mặt trận. Nếu con đường bị tắc, dòng chi viện sẽ bị cắt đứt. Chính vì vậy, dù mệt mỏi, đói khát, chị vẫn kiên trì bám trụ. Sự bền bỉ ấy đã giữ cho con đường luôn “sống” giữa bom đạn.



