PHAN THỊ RÀNG: HUYỀN THOẠI "CHỊ SỨ" DƯỚI CHÂN NÚI HÒN ĐẤT
Có những cái tên đã đi vào trang sách, thước phim và trở thành biểu tượng cho cả một thế hệ. Khi nhắc đến vùng đất Ba Hòn (Kiên Giang) lịch sử, người ta không thể không nhớ về chị Phan Thị Ràng (bí danh Tư Phùng). Chị không chỉ là một nữ anh hùng trong lịch sử cách mạng, mà còn là linh hồn của tiểu thuyết "Hòn Đất" nổi tiếng. Chị chính là đóa hoa rực rỡ nhất trong "câu chuyện thời hoa lửa", một người con gái "đẹp người, đẹp nết", đã hóa thân vào non sông để viết nên bài ca khải hoàn của dân tộc.
Sinh ra tại vùng đất An Giang, trong một gia đình giàu truyền thống, chị Phan Thị Ràng sớm mang trong mình lòng căm thù giặc sâu sắc khi chứng kiến cha bị tra tấn dã man đến chết. 13 tuổi đã tham gia Đội Thiếu niên cứu quốc, chị trưởng thành qua từng nhiệm vụ giao liên, trinh sát, tình báo. Với mái tóc đen mượt dài chấm gót và đôi mắt tinh anh, chị len lỏi khắp các nẻo đường từ Tri Tôn đến Hòn Đất, trở thành "mạch máu" nối liền các căn cứ cách mạng, được đồng đội tin yêu, nhân dân che chở.
Tháng 1/1962, địch huy động quân chi viện khổng lồ đánh vào căn cứ Ba Hòn. Trong khói lửa mịt mù, chị Phan Thị Ràng vừa làm liên lạc, vừa tổ chức nhân dân đấu tranh chính trị, binh vận. Đêm ngày 9/1/1962, trên đường làm nhiệm vụ, chị rơi vào tay giặc. Kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn, từ mua chuộc bằng nhung lụa đến những cực hình tra tấn dã man nhất để ép chị khai báo nơi ẩn náu của quân ta. Nhưng trước họng súng và đòn roi, chị chỉ đanh thép khẳng định: "Tao làm cách mạng, Việt cộng không biết khai báo".
Không khuất phục được người con gái 25 tuổi, kẻ thù đã ra tay sát hại chị một cách tàn bạo nhất. Chúng treo ngược chị lên cây xoài, lóc từng thớ thịt nhằm uy hiếp tinh thần đồng bào. Nhưng chúng đã lầm, sự hy sinh của chị không gây nên nỗi sợ hãi mà ngược lại, nó thổi bùng lên ngọn lửa căm thù ngùn ngụt. Hình ảnh chị Sứ với tinh thần lạc quan, tin tưởng vào ngày thắng lợi cuối cùng đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần vô tận, dẫn dắt quân và dân vùng Ba Hòn chiến đấu cho đến ngày giải phóng.
Chị Phan Thị Ràng ngã xuống khi tuổi thanh xuân đang độ rực rỡ nhất, nhưng chị đã kịp để lại cho đời một biểu tượng về lòng thủy chung và đức hy sinh vô hạn. "Câu chuyện thời hoa lửa" về chị đã bước ra từ những trang sách của nhà văn Anh Đức để sống mãi trong trái tim mỗi người Việt Nam.
Là thế hệ trẻ hôm nay, chúng ta nghiêng mình trước hương hồn chị – người con gái anh hùng của đất An Giang và Kiên Giang. Noi gương "chị Sứ", chúng ta nguyện sống sao cho xứng đáng với mái tóc đen dài và ý chí sắt đá của người phụ nữ Việt Nam, quyết tâm giữ gìn và dựng xây non sông gấm vóc mà chị đã dùng máu xương để bảo vệ.



