Mẹ Việt Nam Anh hùng

PHAN THỊ RƠI – NGƯỜI MẸ HAI LẦN TIỄN CON RA TRẬN, HAI LẦN NHẬN GIẤY BÁO TỬ

Mẹ Phan Thị Rơi là người phụ nữ nông dân giàu lòng yêu nước của vùng đất Phương Thạnh. Trong những năm tháng chiến tranh và bảo vệ biên giới Tây Nam, Mẹ đã lần lượt tiễn hai người con lên đường làm nhiệm vụ. Người con đầu hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, người con thứ hai ngã xuống khi làm nhiệm vụ truy quét tàn quân Pôn Pốt. Những mất mát ấy đã trở thành biểu tượng cho sự hy sinh thầm lặng nhưng vô cùng cao cả của các Bà mẹ Việt Nam Anh hùng.

Vĩnh Long02/06/2026Đoàn Trường Kinh tế, Luật (Đoàn Đại học Trà Vinh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên vùng đất Phương Thạnh giàu truyền thống cách mạng của huyện Càng Long, cuộc đời của Mẹ Phan Thị Rơi là một câu chuyện đầy nước mắt nhưng cũng rạng ngời lòng yêu nước. Sinh năm 1930 trong một gia đình nông dân, Mẹ trải qua tuổi thơ và thanh xuân giữa những biến động lớn của đất nước. Cuộc sống tuy còn nhiều khó khăn nhưng Mẹ luôn giữ gìn nếp sống nghĩa tình, chăm lo cho gia đình và nuôi dạy các con nên người. Mẹ lập gia đình với ông Biện Văn Bảy, sau đó tái giá cùng ông Nguyễn Văn Sánh, người cùng quê. Suốt cuộc đời, Mẹ sinh và nuôi dưỡng bảy người con. Trong những năm chiến tranh ác liệt, cũng như bao bà mẹ miền Nam khác, Mẹ hiểu rằng độc lập, tự do của dân tộc phải được đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của biết bao người con đất Việt. Người con đầu tiên của Mẹ là liệt sĩ Biện Văn Nữ, sinh năm 1954. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, anh tham gia lực lượng du kích xã Phương Thạnh từ năm 1970. Là một thanh niên gan dạ, luôn có mặt ở những nơi khó khăn, nguy hiểm, anh cùng đồng đội bám đất, bám dân, tham gia nhiều trận chiến đấu bảo vệ quê hương. Ngày 03/11/1973, trong một trận bao vây đồn địch, người chiến sĩ trẻ đã chiến đấu đến những giây phút cuối cùng và anh dũng hy sinh. Tin dữ báo về quê nhà như một nhát cắt đau đớn đối với người mẹ. Người con trai vừa mới hôm nào còn khoác ba lô ra đi nay đã nằm lại nơi chiến trường. Nỗi đau ấy không gì bù đắp được, nhưng Mẹ vẫn âm thầm gạt nước mắt, tiếp tục là điểm tựa tinh thần cho gia đình và quê hương. Đất nước thống nhất, những tưởng sự hy sinh đã dừng lại, nhưng số phận vẫn tiếp tục thử thách người mẹ già. Nhiều năm sau, người con thứ hai của Mẹ là Nguyễn Hoàng Buôl, sinh năm 1970, tiếp bước truyền thống gia đình lên đường thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng với Tổ quốc. Tháng 8 năm 1988, anh nhập ngũ, là Hạ sĩ thuộc Đại đội 3, Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 1, Sư đoàn 330. Khi ấy, cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam và truy quét tàn quân Pôn Pốt vẫn còn diễn ra cam go. Dù tuổi đời còn rất trẻ, người chiến sĩ Nguyễn Hoàng Buôl vẫn không quản ngại hiểm nguy, hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao. Ngày 11/5/1989, trong một đợt truy quét tàn quân Pôn Pốt, anh đã anh dũng hy sinh. Lần thứ hai nhận giấy báo tử, nỗi đau của Mẹ Phan Thị Rơi như chồng chất thêm. Hai người con, hai thế hệ, hai cuộc chiến khác nhau nhưng đều chung một lý tưởng: bảo vệ Tổ quốc. Những mất mát ấy đã khắc sâu vào cuộc đời Mẹ, trở thành minh chứng sống động cho sự hy sinh to lớn của hậu phương đối với tiền tuyến. Dẫu trải qua những năm tháng đầy mất mát, Mẹ vẫn sống trọn vẹn với tình yêu quê hương, với niềm tin vào thế hệ mai sau. Mẹ mất năm 2013, để lại tấm gương sáng về đức hy sinh, lòng kiên cường và tinh thần yêu nước. Ngày 04/8/2014, Chủ tịch nước truy tặng Mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam Anh hùng”. Danh hiệu ấy không chỉ là sự ghi nhận đối với riêng Mẹ Phan Thị Rơi mà còn là sự tri ân của Tổ quốc dành cho những người mẹ đã hiến dâng những điều quý giá nhất của cuộc đời mình cho độc lập, tự do của dân tộc. Hôm nay, khi đất nước hòa bình và phát triển, câu chuyện về Mẹ Phan Thị Rơi vẫn được nhắc lại như một trang sử đẹp của quê hương Càng Long – nơi có những người mẹ đã âm thầm góp phần làm nên dáng hình Tổ quốc bằng chính những hy sinh lớn lao của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn