Phần thưởng lớn nhất của đời người lính
Khi được hỏi điều gì là phần thưởng lớn nhất sau những năm tháng đi qua chiến tranh, ông chỉ mỉm cười và lắc đầu. Theo ông, người lính năm ấy không ra trận để mong nhận huân chương hay những lời khen ngợi. Điều mà ai cũng hướng đến là hoàn thành nhiệm vụ được giao, góp một phần công sức vào chiến thắng chung của đơn vị và của đất nước.
Ông kể rằng, trong những năm tháng chiến đấu, mỗi người lính đều mang trong mình một trách nhiệm rất rõ ràng. Dù ở bất kỳ vị trí nào, từ người trực tiếp chiến đấu đến người làm công tác bảo đảm phía sau, ai cũng cố gắng hết sức để hoàn thành phần việc của mình. Với họ, chỉ cần đơn vị hoàn thành nhiệm vụ, đất nước từng bước tiến gần hơn đến ngày hòa bình, đó đã là niềm vui và cũng là phần thưởng lớn nhất.
Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng mỗi khi nhớ lại quãng đời tuổi trẻ, ông vẫn cảm thấy tự hào. Tự hào không phải vì mình đã trải qua bom đạn, mà vì tuổi trẻ của mình đã được sống có mục đích, được cống hiến cho Tổ quốc vào thời điểm đất nước cần nhất.
Nhìn thế hệ trẻ hôm nay được học tập, làm việc trong hòa bình, ông luôn tin rằng mỗi thời đại đều có những nhiệm vụ khác nhau. Nếu thế hệ của ông cống hiến bằng lòng dũng cảm nơi chiến trường thì thế hệ hôm nay có điều kiện cống hiến bằng tri thức, bằng sự sáng tạo và tinh thần trách nhiệm để xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.
Cuối câu chuyện, ông chậm rãi nhắn gửi: "Bác không mong các cháu phải làm những điều lớn lao. Chỉ mong các cháu sống có mục tiêu, học tập thật tốt, làm việc thật tốt và luôn nghĩ đến quê hương, đất nước trong những việc mình làm. Mỗi thế hệ đều có cách cống hiến riêng. Nếu tuổi trẻ của các cháu được sống có ích cho gia đình, cho xã hội và cho Tổ quốc thì đó cũng chính là phần thưởng lớn nhất khi sau này nhìn lại cuộc đời mình, giống như bác hôm nay."



