Phan Tư – Anh Hùng Phá Bom Và Phá Thác Trên Sông Nậm Na
Quê quán: Ông sinh năm 1931 trong một gia đình nghèo khó tại xã Thọ Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An. Nhập ngũ: Tháng 06 năm 1951, chàng thanh niên 20 tuổi Phan Tư tình nguyện lên đường đánh giặc. Do xuất thân cơ cực chưa được học chữ, ông được phân công vào lực lượng công binh, biên chế tại Trung đội 51, Đại đội 124, Tiểu đoàn 555 (Cục Công binh). Tên tuổi của Phan Tư gắn liền với những sáng kiến táo bạo và tinh thần dũng cảm tột độ nhằm bảo đảm mạch máu giao thông tiếp tế cho Chiến dịch Đi
Trên những nẻo đường hành quân trập trùng hướng về lòng chảo Điện Biên, máu và mồ hôi của lực lượng công binh đã đổ xuống để đổi lấy sự thông suốt cho từng chuyến xe, từng khẩu pháo. Trong bản hùng ca mở đường ấy, người chiến sĩ công binh Phan Tư nổi lên như một huyền thoại sống với tinh thần xả thân lẫm liệt và trí thông minh tuyệt vời.
Từ Chàng Trai Nghèo Xứ Nghệ Đến Người Mở Đường Tây Bắc
Sinh năm 1931 trong một gia đình nghèo khó tại xã Thọ Thành, huyện Yên Thành, tỉnh Nghệ An, Phan Tư lớn lên trong sự cơ cực và không được cắp sách đến trường. Nhưng bù lại, quê hương xứ Nghệ đã hun đúc cho ông một ý chí kiên cường và lòng yêu nước nồng nàn. Tháng 06 năm 1951, khi vừa tròn 20 tuổi, ông tình nguyện lên đường tòng quân đánh giặc.
Với bản chất cần cù, chịu thương chịu khó, ông được biên chế vào lực lượng công binh – Trung đội 51, Đại đội 124, Tiểu đoàn 555. Tại đây, chàng thanh niên chưa từng biết mặt chữ đã dùng chính sự gan dạ và khối óc thực tiễn của mình để viết nên những chiến công vang dội.
Ngọn Đuốc Sống Trên Quả Bom Tấn Ở Phà Tà Khoa
Cuối năm 1953, chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn chuẩn bị gấp rút. Bến phà Tà Khoa vượt sông Đà trở thành yết hầu giao thông quan trọng bậc nhất. Phát hiện sự di chuyển của ta, máy bay địch điên cuồng trút xuống một quả bom tấn nổ chậm nằm chình ình ngay giữa đường, chặn đứng hoàn toàn hướng hành quân. Hàng ngàn dân công, xe thồ và những khẩu pháo nặng nề bị ùn ứ. Mỗi giây phút trôi qua, nguy cơ bị máy bay địch quay lại oanh tạc càng đến gần.
Giữa khoảnh khắc sinh tử ranh giới mong manh ấy, Phan Tư đã đưa ra một quyết định chấn động. Ông châm một ngọn đuốc sáng rực, dũng cảm trèo lên và đứng hiên ngang ngay trên quả bom nổ chậm, dõng dạc hô to giữa màn đêm: "Quả bom này không nổ. Tôi đứng làm lộ tiêu cho mà đi. Cứ bình tĩnh tiến lên!".
Ngọn đuốc trên tay ông không chỉ soi sáng mặt đường mà còn thắp sáng ngọn lửa tin tưởng tột độ trong lòng đồng đội. Nhờ sự xả thân làm "lộ tiêu" sống ấy, toàn bộ đội hình quân ta đã vượt bến Tà Khoa an toàn ngay trong đêm tối.
Nồi Bánh Chưng Của Mẹ Và Sáng Kiến Khuất Phục 90 Thác Dữ
Đường bộ đã khó, đường thủy lại càng hiểm nguy. Để tận dụng sức nước vận chuyển lương thực, đạn dược, đơn vị của ông nhận một nhiệm vụ bất khả thi: rà phá 90 ngọn thác dữ dọc theo dòng sông Nậm Na cuồn cuộn chảy.
Khó khăn lớn nhất là đơn vị không hề có vật dụng chống nước để đặt bộc phá. Giữa lúc bế tắc, ký ức về nồi bánh chưng ngày Tết của mẹ quê nhà bỗng ùa về. Phan Tư nảy ra một sáng kiến táo bạo: dùng lá chuối rừng gói bộc phá thành nhiều lớp, sau đó buộc chằng chịt thật chặt để nước không thể ngấm vào trong. Có được "vũ khí", chính ông là người đã ôm những khối bộc phá bọc lá chuối ấy, bất chấp dòng nước xiết lạnh buốt, lặn sâu xuống tận đáy thác để điểm hỏa.
Tiếng nổ xé toạc mặt sông, từng khối đá ngầm bị san phẳng. Sáng kiến mộc mạc nhưng đầy trí tuệ ấy đã giúp đơn vị đánh tan 90 ngọn thác hiểm trở, mở thông tuyến đường thủy chiến lược vô giá, đưa hàng ngàn tấn lương thực, vũ khí băng băng về đích.
Biểu Tượng Bất Diệt Của Lực Lượng Công Binh
Trở về từ cõi chết sau vô số lần vào sinh ra tử, chàng thanh niên xứ Nghệ đã trở thành một tượng đài về lòng dũng cảm. Ngày 31 tháng 08 năm 1955, khi mới bước sang tuổi 24, Phan Tư vinh dự được Đảng và Nhà nước phong tặng Huân chương Quân công hạng Ba và danh hiệu cao quý Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Chiến thắng Điện Biên Phủ "lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu" được dựng xây từ xương máu và trí tuệ của hàng vạn con người. Và trong bức tranh oai hùng ấy, hình ảnh người chiến sĩ công binh Phan Tư tay cầm ngọn đuốc đứng trên quả bom tấn, hay lặn ngụp dưới đáy sông Nậm Na với khối bộc phá bọc lá chuối, sẽ mãi mãi là một biểu tượng bất diệt về chủ nghĩa anh hùng cách mạng thời hoa lửa.


