PHAN TƯ – NGƯỜI MỞ ĐƯỜNG TRÊN DÒNG NẬM NA
Tác giả : Nguyễn Thị Thủy Tiên
Có những người lính mở đường bằng cuốc, xẻng. Có những người phải đứng trước những quả bom chưa phát nổ, tìm cách tháo gỡ để đoàn quân phía sau có thể đi tiếp. Và cũng có những người phải phá thác giữa dòng sông dữ, mở đường cho những chuyến vận tải hướng về chiến trường.
Phan Tư, sinh năm 1931, quê Thọ Thành, Yên Thành, Nghệ An, là một người lính như thế. Trong những năm kháng chiến chống thực dân Pháp, ông tham gia lực lượng phục vụ chiến trường và được giao những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm.
Trên những tuyến đường dẫn về Điện Biên Phủ, bom đạn của địch liên tục phá hủy đường sá, cầu cống.
Mỗi quả bom nổ chậm còn nằm lại là một mối nguy hiểm.
Muốn đoàn xe đi qua, phải có người đến xử lý.
Và Phan Tư đã nhiều lần trực tiếp phá bom nổ chậm.
Đó là công việc mà người lính phải đối mặt với cái chết trong khoảng cách rất gần.
Không thể hấp tấp.
Không được sai một thao tác.
Bởi phía dưới lớp đất có thể là một quả bom đang chờ phát nổ.
Nhưng nếu không tháo được bom, con đường sẽ bị tắc.
Đồng đội sẽ không thể tiến lên.
Vì vậy, người lính công binh phải bước tới.
Một người đối diện với quả bom để hàng trăm người phía sau được an toàn.
Nhưng nhiệm vụ của Phan Tư không chỉ có phá bom.
Trên sông Nậm Na, những dòng nước và thác ghềnh hiểm trở cũng trở thành trở ngại lớn đối với việc vận chuyển. Muốn đưa hàng hóa, vũ khí và lương thực về chiến trường, phải tìm cách vượt qua những đoạn sông dữ. Phan Tư cùng đồng đội phá thác, mở luồng, tạo điều kiện cho các phương tiện vận tải vượt qua.
Giữa núi rừng Tây Bắc, tiếng nổ phá thác hòa cùng tiếng nước cuộn. Đằng sau mỗi đoạn sông được khai thông là những chuyến hàng có thể tiếp tục lên đường. Và đằng sau mỗi chuyến hàng là những người lính Điện Biên đang chờ.
Có thể họ không biết tên người đã mở đường cho mình. Nhưng chính những con người âm thầm ấy đã góp phần tạo nên sức mạnh hậu cần cho chiến dịch. Phan Tư đã làm công việc ấy bằng sự gan dạ, kiên trì và tinh thần trách nhiệm.
Phá bom để mở đường.
Phá thác để thông sông.
Mở đường cho người, mở đường cho chiến thắng.
Những đóng góp đặc biệt của ông trong phục vụ Chiến dịch Điện Biên Phủ được Nhà nước ghi nhận bằng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng khi nhắc đến Phan Tư, có lẽ hình ảnh đáng nhớ nhất vẫn là một người lính đứng giữa hiểm nguy, biết rằng phía trước là bom đạn và dòng nước dữ nhưng vẫn tiến lên.
Phan Tư – người con xứ Nghệ, người lính đã góp sức mở đường đến Điện Biên.
Ông không trực tiếp đứng trong chiến hào. Nhưng mỗi quả bom được tháo, mỗi con thác được phá, mỗi đoạn đường được khai thông đều góp phần đưa sức mạnh hậu phương đến với tiền tuyến.
Giữa “Thời hoa lửa”, có những người anh hùng không được nhớ bởi tiếng súng.
Họ được nhớ bởi những con đường họ đã mở, những dòng sông họ đã khai thông và những hiểm nguy họ đã bước qua để đồng đội có thể tiến về phía trước.



