phan tuấn nhã
Ông Phan Tuấn Nhã, em trai liệt sĩ Phan Trắc Hải, vẫn nhớ về anh mình qua một kỷ niệm rất bình dị trong những ngày còn ở nhà. Ông kể, anh Hải là người sống trách nhiệm, việc gì cũng làm đến nơi đến chốn. Có lần hai anh em cùng làm việc, ông làm dở rồi định bỏ, anh không mắng mà chỉ nhẹ nhàng nói: “Đã làm thì cố làm cho xong.”
Câu nói giản dị ấy theo ông Nhã suốt những năm tháng sau này. Đến khi anh lên đường rồi hy sinh, ông mới càng thấm thía hơn những điều anh từng dặn.
Giờ đây, mỗi khi bắt tay vào công việc gì, ông lại nhớ đến anh – không phải bằng những ký ức lớn lao, mà bằng chính những lời nhắc nhỏ ngày xưa. Với ông, liệt sĩ Phan Trắc Hải không chỉ là niềm tự hào, mà còn là người anh vẫn âm thầm hiện diện trong cách ông sống và làm việc mỗi ngày.



