Cựu chiến binh

Phan Văn Ba – Người lính trở về từ đất bạn

Ông Phan Văn Ba (sinh ngày 01/01/1965), quê tại thôn Thạnh Mỹ, xã Tân Thành, tỉnh Lâm Đồng, là một tấm gương tiêu biểu của người lính trưởng thành từ cuộc sống bình dị. Trước khi nhập ngũ, ông chỉ là một người chăn vịt mướn, gắn bó với ruộng đồng và cuộc sống lam lũ. Ngày 6/9/1983, ông lên đường nhập ngũ, sau 3 tháng huấn luyện tại quân trường Hàm Tân, ông được điều động sang chiến trường Campuchia làm nhiệm vụ mở đường và bảo vệ hành lang biên giới, chiến đấu chống lại tàn quân Khơ-me Đỏ.

Lâm Đồng30/07/2026Đoàn xã Tân Thành (Tân Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc, có những con người xuất phát từ những điều bình dị nhất, nhưng khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng gác lại cuộc sống riêng để lên đường. Họ không ồn ào, không đòi hỏi được ghi danh, nhưng chính họ đã góp phần làm nên những trang sử thầm lặng mà vĩ đại. Ba chồng tôi – ông Phan Văn Ba – là một con người như thế.

Ông sinh ngày 01 tháng 01 năm 1965 tại thôn Thạnh Mỹ, xã Tân Thành, tỉnh Lâm Đồng. Trước khi nhập ngũ, cuộc sống của ông gắn liền với công việc chăn vịt mướn – một công việc vất vả nhưng quen thuộc với những người nông dân nghèo. Tuổi trẻ của ông khi ấy giản dị, lam lũ và ít ai nghĩ rằng sau này ông sẽ trở thành một người lính nơi chiến trường khốc liệt.

Ngày 6 tháng 9 năm 1983, ông lên đường nhập ngũ. Sau 3 tháng huấn luyện tại quân trường Hàm Tân (Bình Thuận cũ), ông nhanh chóng trưởng thành, mang trong mình tác phong kỷ luật và ý chí kiên cường của người lính.

Tháng 12 năm 1983, ông được điều động tham gia chiến trường Campuchia – nơi quân tình nguyện Việt Nam thực hiện nghĩa vụ quốc tế cao cả, giúp nhân dân bạn chống lại tàn quân Khơ-me Đỏ. Tại đây, ông đảm nhận nhiệm vụ mở đường và bảo vệ hành lang biên giới – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng nguy hiểm, khi mỗi bước chân đều có thể đối mặt với mìn và phục kích.

Năm 1984, ông cùng đơn vị tiếp tục tham gia chiến đấu tại khu vực giáp Thái Lan, truy quét tàn quân Khơ-me Đỏ. Trong những năm tháng ấy, ông chiến đấu trong đội hình tiểu đội K3, Trung đoàn 280, dưới sự chỉ huy của người trung đoàn trưởng mà các chiến sĩ thân mật gọi là “Ông Bảy Lửa”.

Một trong những nhiệm vụ đáng nhớ là trận gài mìn tại khu vực Ngã Ba Doang – nơi địa hình phức tạp và luôn tiềm ẩn nguy hiểm. Đó là những thời khắc mà mỗi người lính phải đối diện với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Nhưng chính trong hoàn cảnh ấy, tinh thần đồng đội, lòng dũng cảm và niềm tin vào chính nghĩa đã giúp họ vượt qua tất cả.

Sau những năm tháng chiến đấu gian khổ, tháng 12 năm 1986, ông được phục viên, trở về quê hương.

Rời chiến trường, ông trở lại với cuộc sống đời thường – giản dị và lặng lẽ. Không kể nhiều về những gì đã trải qua, ông tiếp tục lao động, chăm lo gia đình, nuôi dạy con cháu nên người. Những năm tháng chiến tranh dường như được ông cất giữ trong ký ức, chỉ thỉnh thoảng nhắc lại bằng những câu chuyện nhẹ nhàng, sâu lắng.

Hiện nay, ông là thành viên Hội Cựu chiến binh xã Tân Thành, tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương. Trong cuộc sống thường ngày, ông vẫn giữ cho mình lối sống giản dị, gần gũi, luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho con cháu.

Nhìn vào ông, ít ai biết rằng người đàn ông hiền lành ấy từng đi qua chiến tranh, từng đối mặt với bom đạn và hiểm nguy. Nhưng có lẽ, điều đáng quý nhất không nằm ở những chiến công, mà ở chính cách ông sống sau chiến tranh – bình dị, trách nhiệm và đầy nghĩa tình.

Đối với tôi, ông không chỉ là người cha, người ông trong gia đình, mà còn là một tấm gương sáng về lòng yêu nước và sự cống hiến thầm lặng. Từ một người chăn vịt mướn, ông đã trở thành người lính, và dù đã rời quân ngũ, phẩm chất người lính ấy vẫn luôn hiện hữu trong từng việc làm, từng cách sống.

Câu chuyện của ông giúp tôi hiểu rằng: lòng yêu nước không phải là điều gì xa vời, mà bắt đầu từ những con người bình dị nhất – những người sẵn sàng đứng lên khi Tổ quốc gọi tên, và khi trở về, tiếp tục sống tử tế, có trách nhiệm với gia đình và xã hội.

Thế hệ trẻ hôm nay có thể không trải qua chiến tranh, nhưng có trách nhiệm tiếp nối tinh thần ấy – sống có lý tưởng, biết cống hiến và trân trọng những gì mình đang có.

Bởi vì, chính những con người như ông đã âm thầm góp phần làm nên nền hòa bình mà chúng ta đang được hưởng hôm nay.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn