PHAN VĂN ĐỒNG – 18 NĂM ĐỨNG BÊN NÀY SÔNG NHỚ VỢ CON BÊN KIA
PHAN VĂN ĐỒNG – 18 NĂM ĐỨNG BÊN NÀY SÔNG NHỚ VỢ CON BÊN KIA
ăm 1954, sau Hiệp định Genève, Phan Văn Đồng quê ở Gio Hải, Quảng Trị, nhận lệnh tập kết ra miền Bắc.
Ngày ông lên đường, vợ ông – bà Khổng Thị Nậy – đang mang thai người con thứ ba.
Ông nghĩ rằng cuộc chia ly có lẽ chỉ kéo dài một thời gian.
Nhưng không ai biết rằng nó sẽ kéo dài gần hai thập kỷ.
Sáu tháng sau ngày ông rời quê, cô bé Phan Thị Hoa chào đời. Người cha ở phía Bắc không được nhìn thấy con gái mình.
Phan Văn Đồng được giao làm nhân viên tại Trạm khí tượng hải văn Cửa Tùng, đồng thời làm nhiệm vụ liên quan đến việc duy trì tín hiệu đèn biển.
Mỗi ngày, ông sống và làm việc chỉ cách quê nhà một dòng sông.
Nhưng dòng Bến Hải lúc ấy không còn đơn thuần là một con sông.
Nó trở thành giới tuyến quân sự tạm thời.
Phía bên kia là vợ và những đứa con của ông.
Còn ông ở phía này.
Có những lúc nỗi nhớ quá lớn, ông chỉ biết đứng nhìn về phía quê nhà.
Chính câu chuyện ấy sau này đã trở thành nguồn cảm hứng để nhạc sĩ Hoàng Hiệp viết nên ca khúc Câu hò bên bờ Hiền Lương.
Điều xúc động nhất là mãi đến 18 năm sau, Phan Văn Đồng mới có cơ hội gặp lại con gái Phan Thị Hoa.
Một người cha cuối cùng được nhìn thấy đứa con mà mình đã bỏ lỡ cả tuổi thơ.


