Phan Văn Hiếu cựu thanh niên xung phong
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tuyến đường Trường Sơn huyền thoại là mạch máu nối hậu phương với tiền tuyến. Trên những cung đường đầy bom đạn ấy, lực lượng thanh niên xung phong đã âm thầm cống hiến tuổi xuân và cả tính mạng để giữ vững tuyến vận tải chiến lược. Ông Phan Văn Hiếu, cựu thanh niên xung phong tại huyện Hải Lăng, tỉnh Quảng Trị, là một trong những con người đã đi qua những năm tháng không thể nào quên ấy.
Ông Hiếu sinh năm 1951 trong một gia đình đông con, cuộc sống khó khăn. Lớn lên giữa chiến tranh, chứng kiến quê hương bị bom cày đạn xới mỗi ngày, năm 1970 ông tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong khi vừa tròn 19 tuổi. Với ông khi ấy, được góp sức cho đất nước là niềm tự hào lớn nhất của tuổi trẻ.
Sau thời gian huấn luyện, ông được phân công làm nhiệm vụ mở đường và vận chuyển hàng hóa trên tuyến đường Trường Sơn đoạn qua Quảng Trị. Công việc vô cùng nguy hiểm bởi máy bay Mỹ thường xuyên đánh phá dữ dội nhằm ngăn chặn tuyến chi viện cho chiến trường miền Nam. Ban ngày, đơn vị phải trú ẩn trong rừng sâu; ban đêm mới bắt đầu sửa đường, lấp hố bom để xe vận tải có thể tiếp tục hành quân.
Ông kể rằng có những ngày mưa rừng kéo dài, đất đỏ bám đầy quần áo, anh em phải làm việc suốt đêm trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Mỗi lần nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu là tất cả lại lao xuống hầm trú ẩn. Nhưng ngay sau đợt bom, mọi người lại lập tức quay trở lại mặt đường để thông tuyến càng sớm càng tốt.
Một kỷ niệm khiến ông không thể nào quên là vào cuối năm 1971, trong lúc đơn vị đang san lấp hố bom thì bất ngờ bị máy bay địch tập kích. Một quả bom nổ gần vị trí làm việc khiến nhiều người bị thương. Ông Hiếu bị sức ép mạnh, đất đá vùi lấp toàn thân. Sau khi được đồng đội cứu ra, ông bị thương ở chân và phải điều trị nhiều tháng tại bệnh viện dã chiến.
Dù mang thương tật nhưng sau khi hồi phục, ông vẫn tiếp tục quay lại đơn vị công tác cho đến ngày đất nước thống nhất. Với ông, điều quý giá nhất không phải là huân chương hay thành tích, mà là tình đồng đội gắn bó giữa những con người cùng chung lý tưởng.
Sau chiến tranh, ông trở về quê hương Hải Lăng với hai bàn tay trắng. Những năm đầu cuộc sống vô cùng khó khăn, sức khỏe giảm sút do di chứng chiến tranh. Tuy nhiên, ông không nản chí mà cùng gia đình chăm chỉ lao động sản xuất, nuôi các con ăn học nên người.
Nhiều năm qua, ông luôn tích cực tham gia các hoạt động của Hội Cựu thanh niên xung phong địa phương. Ông thường xuyên kể chuyện truyền thống cho thế hệ trẻ, giúp các em hiểu hơn về sự hy sinh của cha anh trong chiến tranh. Theo ông, hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu xương nên mỗi người cần biết trân trọng và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.
Ở tuổi ngoài 70, người cựu thanh niên xung phong ấy vẫn giữ sự chân chất, giản dị của người lính năm xưa. Câu chuyện cuộc đời ông Phan Văn Hiếu là minh chứng cho tinh thần dũng cảm, ý chí vượt khó và lòng yêu nước của những con người Quảng Trị anh hùng.


