Pháo đài Đồng Đăng – Tôi không quên được.
Pháo đài Đồng Đăng - Kí ức không bao giờ quên
Pháo đài Đồng Đăng – tôi không quên được
Tôi khi ấy mới ngoài hai mươi, đứng trong lòng pháo đài Đồng Đăng, nơi tường đá dày, cửa hẹp và mùi ẩm mốc quyện với khói súng. Phía ngoài, quân Trung Quốc đánh dồn dập. Pháo nện suốt ngày đêm, đất đá rung lên như sắp sập xuống đầu.
Chúng tôi biết rõ một điều:
lùi là không còn gì phía sau nữa.
Đạn ít dần. Nước cũng ít. Nhưng không ai nói bỏ vị trí. Người bị thương được kéo vào góc hầm, băng tạm rồi lại nhường chỗ cho người khác tiếp tục chiến đấu. Có lúc, cả pháo đài chỉ còn nghe tiếng thở gấp và tiếng kim loại va vào đá khi nạp đạn.
Địch gọi hàng. Chúng dùng loa, nói giọng lơ lớ, hứa đủ điều. Không ai trả lời. Người chỉ huy của tôi chỉ nói một câu, rất khẽ:
“Còn sống là còn giữ pháo đài.”
Khi cửa pháo đài bị phá, giao tranh diễn ra ở khoảng cách gần đến mức nhìn rõ mặt nhau. Không còn đội hình, không còn khẩu lệnh chỉnh tề. Chỉ còn ý chí giữ đất. Tôi nhớ rất rõ ánh mắt của đồng đội bên cạnh – không hoảng loạn, chỉ cứng lại như đá.
Đến khi tôi bị sức ép hất ngã, tai ù đi, mọi thứ tối sầm. Sau này tỉnh lại, tôi mới biết pháo đài Đồng Đăng đã trở thành một trong những nơi khốc liệt nhất của cuộc chiến. Nhiều anh em không trở về. Tên của họ được khắc lên đá, nhưng ký ức thì khắc vào lòng những người còn sống.
Bây giờ, mỗi lần nghe nhắc tới Đồng Đăng, tôi vẫn thấy lạnh sống lưng. Không phải vì sợ. Mà vì tôi biết:
ở đó, người lính Việt Nam đã đứng vững đến hơi thở cuối cùng.



