Bài viết

pháo đài thép” giữa biển khơi

Tây Ninh05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những ngày đầu đặt chân lên đảo, ông Hùng chỉ thấy một vùng đất nhỏ giữa biển, xung quanh là sóng lớn và gió mạnh quanh năm. Địa hình khắc nghiệt, nguồn nước ngọt khan hiếm, đất đá khô cằn. Nhưng điều khiến người lính phải đối mặt nhiều hơn cả chính là sự phong tỏa và tấn công liên tục từ phía đối phương trên không và trên biển.

Ông kể rằng, có những ngày tàu chiến và máy bay xuất hiện dày đặc quanh khu vực đảo. Tiếng bom rít, tiếng pháo nổ vang cả một vùng biển. Người lính trên đảo phải sống trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu 24/24 giờ. Hầm hào được đào sâu vào lòng đất đá, vừa làm nơi trú ẩn vừa là vị trí chiến đấu. Mỗi trận pháo kích kéo dài đều là thử thách sinh tử.

Một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên là trận đánh vào giữa năm 1967. Khi đó, đảo bị pháo kích dữ dội trong nhiều giờ liền. Công sự bị sập một phần, nhiều vị trí quan sát bị hư hại. Ông Hùng cùng đồng đội phải vừa chiến đấu vừa khắc phục hầm hào trong điều kiện mưa bom liên tục. Có những lúc đất đá vùi lấp lối đi, họ phải dùng tay và xẻng nhỏ để thông đường, cứu đồng đội bị mắc kẹt.

Cuộc sống trên đảo vô cùng gian khổ. Lương thực phải vận chuyển từ đất liền ra trong điều kiện nguy hiểm, nhiều chuyến tàu bị đánh phá giữa đường. Nước ngọt được tích trữ từng giọt, sử dụng tiết kiệm tối đa. Thế nhưng, giữa thiếu thốn và hiểm nguy, tinh thần của người lính vẫn luôn vững vàng. Họ coi đảo là nhà, đồng đội là gia đình, và nhiệm vụ là danh dự.

Ông Hùng nhớ rõ những đêm trực gác giữa biển khơi. Sóng vỗ quanh đảo, gió rít từng cơn, nhưng ánh mắt người lính không rời khỏi chân trời xa. Chỉ cần một tín hiệu bất thường, cả đơn vị lập tức vào vị trí chiến đấu. Sự cảnh giác ấy kéo dài suốt nhiều năm, trở thành một phần cuộc sống.

Sau năm 1975, khi đất nước hòa bình, ông Hùng rời quân ngũ và trở về đất liền. Nhưng ký ức về Cồn Cỏ vẫn luôn sống động trong ông – nơi đã chứng kiến tuổi trẻ, lòng dũng cảm và cả sự hy sinh thầm lặng của những người lính đảo.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn