Pháo địch như giã gạo
"Còn một ống Quynine anh tiêm giúp em!" Hồng nói như ra lệnh, cũng may trước khi nhập ngũ tôi được học lớp Trung cấp chăn nuôi thú y của tỉnh, nhưng cô vẫn chu đáo cầm tay tôi ấn vào điểm giữa của tam giác mông, Hồng đã định hình tôi tiêm thuốc vào buốt như xé cơ... cô vẫn khen tôi khéo tay.
Pháo địch như giã gạo, rồi bất thẩn chuyến làn xoành xoạch, cày xới ngay chỗ chúng tôi, đất đá văng tứ tung, bụi mù khét lẹt, cành cây lộn nhào, chim thú bặt tiếng. Hồng nhanh chóng bật dậy tự vệ như chiếc lò xo bị nén lâu ngày, Hồng ấn dúi tôi xuống gốc cây to và còn chống trả cành cây vừa bị mảnh pháo tiện gẫy, đang có nguy cơ ụp xuống đầu tôi. Một loạt pháo khác nổ đanh, mảnh pháo văng bật vào cô gái, sau lần áo ngực thấm ướt, tôi vùng dậy chống đỡ rút mảnh pháo vừa găm vào Hồng, dìu bế cô gái xuống hố pháo vừa nổ còn khét lẹt mùi thuốc, lại may pháo chuyển làn, đất đá phủ kín hai chúng tôi. Tôi cùng Hồng nhẹ nhàng cắt, cởi từng chiếc áo ngực, lấy băng gạc thấm vết thương, không có băng dính tôi dùng dao găm cứa một đoạn chun xu chiêng buộc vết thương... mảnh pháo trượt phần mềm đầu vú, vị trí vô cùng nhạy cảm đối với một chàng lính trẻ, vượt qua sự ngượng ngập ban đầu, lúc này là tính mạng của đồng đội, tôi dùng mồm hút máu, phải dùng hết cuộn băng này, cuộn băng khác mà máu vẫn chảy, hết bông, gạc... cô huy động cả băng vệ sinh mới trắng để dịt vết thương cho tới khi thôi chảy. Sau đó tôi tiếp tục vừa cõng, vừa dìu, vừa chạy cốt sao về tới đơn vị. Xế chiều chúng tôi gặp bộ phận tiền trạm, anh em đưa Hồng vào phẫu quân y.


