Bài viết

PHÁO GỖ DƯỚI CHÂN NÚI TÔ CHÂU (1)

An Giang01/07/2026Võ Thị Mỹ Nhân (Xã Đoàn Long Thạnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHÁO GỖ DƯỚI CHÂN NÚI TÔ CHÂU

Năm 1968, sau những đòn tấn công bất ngờ của quân ta trong chiến dịch Tết Mậu Thân, quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn điên cuồng mở các cuộc hành quân phản kích quy mô lớn. Tại vùng biên giới Hà Tiên, chúng điều động một chiến đoàn bộ binh có xe bọc thép lội nước và máy bay yểm trợ, quyết tâm đánh phá vùng căn cứ của ta dưới chân núi Tô Châu để cắt đứt đường hành lang tiếp tế liên tỉnh.

Lúc bấy giờ, lực lượng hỏa lực mạnh của ta đã được điều chuyển sang các mặt trận khác. Tại cứ điểm, du kích Hà Tiên chỉ còn lại vũ khí bộ binh hạng nhẹ, không có pháo lớn để đối đầu với xe bọc thép của giặc. Nếu để xe bọc thép địch tràn vào, công sự và xóm làng của bà con sẽ bị san phẳng.

Đứng trước tình thế ngàn cân treo sợi tóc, đồng chí Tư lệnh địa phương cùng bà con nông dân đã nghĩ ra một kế hoạch nguy trang táo bạo: Chế tạo những khẩu "pháo khổng lồ" bằng thân cây dừa và dùng đàn trâu để dọa giặc.

Chỉ trong một đêm duy nhất, lực lượng du kích phối hợp với các thợ mộc địa phương âm thầm triển khai "xưởng đúc pháo" có một không hai: Họ chọn những thân cây dừa già, thẳng tắp, đục rỗng một phần đầu rồi sơn đen thui để giả làm nòng pháo cỡ lớn (loại pháo cao xạ hoặc pháo tầm xa). Thân dừa được đặt cố định trên những bộ khung cùi bắp làm từ càng xe bò và bánh xe gỗ cũ. Nhìn từ xa qua ống nhòm kính ngắm của địch, những "khẩu pháo dừa" này trông y hệt như những trận địa pháo binh hiện đại đang ngạo nghễ hướng họng súng ra mặt trận. Du kích huy động đàn trâu hơn 20 con của bà con, buộc dây kéo vào các bệ pháo dừa này, sẵn sàng di chuyển theo mệnh lệnh.

Sáng sớm hôm sau, sương mù còn giăng bảng lảng dưới chân núi Tô Châu. Chiến đoàn xe bọc thép và lính bảo an Ngụy nghênh ngang dàn hàng ngang tiến vào. Tên chỉ huy giặc dùng ống nhòm tầm xa quét một lượt qua bờ bìa rừng.

Hắn bỗng giật mình, mặt biến sắc khi thấy thấp thoáng sau những lùm cây dừa là hàng loạt nòng pháo đen ngòm, to lớn đang chĩa thẳng vào đội hình của chúng. Đúng lúc địch đang hoang mang, đồng chí chỉ huy phát lệnh hành động. Các chiến sĩ du kích đứng sau các khẩu pháo gỗ liền châm ngòi cho những bánh pháo tép cỡ lớn giấu sẵn trong bọc đất, đồng thời đốt các đống rơm ướt trộn mù tạt. Đoàng! Đoàng! Khói tung mù mịt! Tiếng nổ đanh gọn vang lên từ những thân dừa rỗng, khói đen bốc cao ngùn ngụt tạo cảm giác hệt như trận địa pháo đang thi nhau khạc lửa. Cùng lúc đó, các chú bé chăn trâu quất mạnh vào mông đàn trâu, xua chúng kéo các khẩu pháo gỗ lao lên các gò đất cao, thay đổi vị trí liên tục. Tiếng xích xe, tiếng bánh gỗ xe bò lăn sầm sập trên đất đá dội lại vang trời. Chứng kiến "trận địa pháo binh di động" quá sức quy mô và hỏa lực mạnh mẽ bủa vây, tên chỉ huy chiến đoàn Ngụy kinh hoàng hét vào bộ đàm: "Rút lui! Việt Cộng có trọng pháo hạng nặng phục kích! Xe bọc thép lùi lại mau!". Toàn bộ chiến đoàn giặc hồn xiêu phách lạc, các xe bọc thép hoảng loạn quay đầu đâm sầm vào nhau, lính tráng giẫm đạp lên nhau chạy thục mạng ra hướng lộ cái để tháo thân.

Trận càn quy mô lớn của địch đánh vào vùng biên giới Hà Tiên bị bẻ gãy hoàn toàn chỉ bằng những thân cây dừa, bánh xe bò và một đàn trâu của làng quê.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
PHÁO GỖ DƯỚI CHÂN NÚI TÔ CHÂU (1) | Câu chuyện thời hoa lửa