Anh hùng Lực lượng vũ trang

“Pháo nhất định còn”

Bài viết tái hiện hành trình chiến đấu đầy gian khổ của Anh hùng Tô Vĩnh Diện, từ tuổi thơ nghèo khó đến những ngày cùng đồng đội kéo pháo vào Chiến dịch Điện Biên Phủ. Trong thời khắc hiểm nguy, ông đã không tiếc thân mình để bảo vệ khẩu pháo, thể hiện tinh thần dũng cảm, ý chí kiên cường và quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ.

Thanh Hóa25/08/2026Phường Vũng Áng (Phường Vũng Áng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
“Pháo nhất định còn”

Nhắc đến Chiến dịch Điện Biên Phủ, người ta thường nhớ tới những trận đánh quyết liệt ở lòng chảo Tây Bắc. Thế nhưng, phía sau những chiến công ấy còn có một hành trình âm thầm mà vô cùng gian khổ: đưa những khẩu pháo nặng vượt qua núi rừng đến chiến trường. Trong hành trình ấy, Tô Vĩnh Diện đã để lại một câu chuyện đặc biệt về lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm.

Sinh ra trong một gia đình nghèo, Tô Vĩnh Diện sớm phải đối mặt với cuộc sống thiếu thốn. Khi còn nhỏ, anh đã phải đi ở để kiếm sống. Những năm tháng vất vả đã giúp chàng trai trẻ hình thành tính cách kiên cường, chịu khó và không dễ khuất phục trước hoàn cảnh.

Sau Cách mạng Tháng Tám, Tô Vĩnh Diện tham gia dân quân tại địa phương. Năm 1949, anh tình nguyện gia nhập bộ đội. Từ một người lao động nghèo, anh bắt đầu được rèn luyện trong môi trường quân ngũ và từng bước trưởng thành.

Trong thời gian phục vụ, anh luôn có ý thức trách nhiệm cao. Anh tích cực học tập, chấp hành kỷ luật và sẵn sàng nhận nhiệm vụ khó. Năm 1953, Tô Vĩnh Diện được giao làm Tiểu đội trưởng của một đơn vị pháo cao xạ.

Đây là thời kỳ quân đội ta chuẩn bị lực lượng cho những trận đánh lớn. Những chiến sĩ pháo cao xạ phải học cách vận hành vũ khí, phối hợp giữa các vị trí và thích nghi với điều kiện chiến trường.

Khi đơn vị được lệnh tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ, thử thách đầu tiên không phải là nổ súng mà là đưa pháo đến trận địa. Đường núi quanh co, nhiều dốc cao và vực sâu. Những khẩu pháo nặng phải được kéo bằng sức người.

Công binh mở đường, bộ đội dùng dây và tời để di chuyển pháo. Mỗi bước tiến đều cần sự phối hợp chặt chẽ. Những tiếng hô vang lên theo nhịp kéo, còn bánh pháo từ từ nhích qua từng đoạn đường.

Tô Vĩnh Diện cùng đồng đội nhiều lần phải đối mặt với những đoạn dốc đặc biệt nguy hiểm. Khi đưa pháo xuống, mọi người phải căng dây và bố trí các phương án để phòng trường hợp pháo mất kiểm soát.

Một lần, khi khẩu pháo đang được đưa xuống dốc, hỏa lực đối phương bất ngờ bắn tới. Đất đá bị hất tung, các chiến sĩ phải vừa bảo đảm an toàn vừa tiếp tục giữ pháo.

Một mảnh đạn làm đứt dây tời.

Khẩu pháo lập tức lao xuống.

Những người lính chạy theo, cố dùng dây còn lại và các vật chèn để ghìm lại. Nhưng sức nặng của khẩu pháo khiến mọi nỗ lực trở nên vô cùng khó khăn.

Tô Vĩnh Diện tiến đến vị trí đầu pháo. Anh bám lấy càng, cố đưa khẩu pháo về phía vách núi. Khẩu pháo liên tục rung lắc và kéo mạnh, nhưng anh vẫn không rời tay.

Khi nhận thấy nguy cơ khẩu pháo lao xuống vực, anh quyết định dùng thân mình ghìm càng pháo.

Người Tiểu đội trưởng đã hy sinh, nhưng khẩu pháo được giữ lại.

Đồng đội tiếp tục nhiệm vụ trong sự đau xót. Chặng đường phía trước vẫn còn dài và chiến dịch vẫn đang chờ đợi. Sự hy sinh của anh trở thành động lực để những người còn lại tiếp tục hoàn thành công việc.

Câu chuyện về Tô Vĩnh Diện cho thấy phía sau mỗi chiến thắng là rất nhiều công việc thầm lặng. Có những người không trực tiếp đứng trong trận địa nhưng sự đóng góp của họ lại giữ vai trò quan trọng đối với toàn chiến dịch.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn