Bài viết

PHÁO THỦ ĐẶNG VĂN DÂN – MỸ HÀO MÃNH LIỆT

PHÁO THỦ ĐẶNG VĂN DÂN – MỸ HÀO MÃNH LIỆT

Hưng Yên13/12/2025Lê Tuấn Anh (Đoàn xã Nguyễn Văn Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHÁO THỦ ĐẶNG VĂN DÂN – MỸ HÀO MÃNH LIỆT

Ở miền quê Mỹ Hào, Hưng Yên, những câu chuyện về chiến tranh luôn được kể lại như một phần ký ức không thể nào quên. Trong số đó, hình ảnh Đặng Văn Dân, pháo thủ phòng không mảnh liệt, vẫn hiện hữu trong ký ức của bà con và đồng đội với sự kính trọng vô hạn. Sinh năm 1947, trong một gia đình nông dân nghèo, Dân lớn lên giữa ruộng đồng, với những buổi chiều theo cha mẹ ra đồng, học cách quan sát, kiên nhẫn và biết sống có trách nhiệm với cộng đồng. Tuổi thơ nghèo khó ấy, tưởng chừng giản dị, lại là hành trang quý giá giúp anh bước vào những năm tháng đầy lửa đạn sau này.

Năm 1967, khi đất nước đang ở cao trào khốc liệt của cuộc chiến, Dân tình nguyện nhập ngũ. Anh gia nhập lực lượng phòng không, nơi mà từng khẩu đội pháo là hàng rào sống bảo vệ quê hương khỏi bom đạn và máy bay địch. Ngay từ những ngày huấn luyện, Dân đã thể hiện sự thông minh, nhanh nhạy và khả năng tập trung phi thường. Đồng đội và chỉ huy đều nhận thấy anh là người có bản lĩnh và tinh thần thép, sẵn sàng đối mặt với hiểm nguy. Những bài huấn luyện về quan sát, tính toán quỹ đạo, khai hỏa chính xác, phản xạ nhanh và phối hợp đội hình đều được anh học thuộc lòng, rèn luyện đến mức thuần thục.

Cuộc chiến không chờ ai, và cơ hội để chứng minh bản lĩnh đến rất nhanh. Trong một trận không kích ác liệt, khẩu đội của Dân bất ngờ bị tấn công. Những đồng đội bên cạnh anh lần lượt hy sinh hoặc bị thương nặng, chỉ còn một mình anh đứng trước khẩu pháo phòng không, đối diện với bầu trời rực lửa và tiếng nổ chát chúa của bom đạn. Trong khoảnh khắc ấy, bất cứ ai cũng có thể hoảng sợ, nhưng Dân bình tĩnh, tính toán từng giây, từng nhịp đạn. Anh khai hỏa liên tiếp, bắn rơi nhiều máy bay địch, cứu sống làng quê khỏi thảm họa.

Người dân Mỹ Hào kể lại rằng, trong giây phút ấy, họ nhìn lên bầu trời thấy Dân đứng vững, tay vẫn giữ khẩu pháo, mắt hướng lên trời như muốn bảo vệ từng tấc đất, từng mái nhà. Loạt đạn cuối cùng của anh đánh trúng mục tiêu, hạ máy bay địch, nhưng cũng là khoảnh khắc anh hy sinh. Tuổi đời chỉ 20, nhưng tinh thần quả cảm và quyết đoán của anh để lại một hình ảnh thiêng liêng, sống mãi trong ký ức cộng đồng.

Không chỉ dừng lại ở trận đánh ấy, những đồng đội còn kể về tinh thần chiến đấu và ý chí của Dân trong những ngày tháng trước đó. Mỗi lần trực chiến, anh luôn đi đầu, quan sát kỹ lưỡng địa hình, chuẩn bị sẵn sàng phương án khi có máy bay địch xuất hiện. Sự tập trung và khả năng quan sát tinh tường của anh nhiều lần cứu cả khẩu đội khỏi những tình huống hiểm nguy, giúp giảm thương vong và bảo vệ dân làng.

Người dân Mỹ Hào luôn tự hào kể lại: “Dân nhà ta ngã xuống mà mắt còn hướng lên trời canh giặc.” Hình ảnh ấy đã trở thành biểu tượng về lòng dũng cảm, tinh thần hy sinh và trách nhiệm với quê hương. Trong từng buổi lễ tưởng niệm, trong từng câu chuyện kể cho con cháu, tên anh lại vang lên như một minh chứng sống về sự gan dạ, mảnh liệt của người con Hưng Yên.

Câu chuyện của Đặng Văn Dân không chỉ là câu chuyện về chiến tranh, mà còn là bài học sâu sắc về tinh thần phục vụ cộng đồng và trách nhiệm. Anh nhắc nhở thế hệ trẻ rằng lòng dũng cảm không phải là không sợ hãi, mà là vượt qua nỗi sợ để bảo vệ điều đúng; hy sinh không phải là bi thương, mà là sự cao cả trong việc giữ gìn sự sống cho người khác; trách nhiệm không phải là nghĩa vụ, mà là sự lựa chọn của trái tim biết yêu quê hương.

Hình ảnh pháo thủ Mỹ Hào mảnh liệt vẫn hiện hữu trên từng con đường làng, trong từng câu chuyện kể cho con cháu, và trong trái tim những người đã từng chứng kiến chiến công của anh. Anh là minh chứng sống động rằng sự hy sinh của tuổi trẻ không bao giờ vô nghĩa, và những hành động anh hùng, dù chỉ diễn ra trong khoảnh khắc ngắn ngủi, vẫn có thể làm thay đổi cả vận mệnh của cộng đồng.

Với thế hệ thanh niên Hưng Yên hôm nay, câu chuyện của Đặng Văn Dân là nguồn cảm hứng bất tận. Nó dạy rằng dấn thân vì quê hương và cộng đồng không cần những lời tuyên truyền rầm rộ, mà là hành động âm thầm, quyết liệt và trọn vẹn trách nhiệm. Mỗi đoàn viên, thanh niên có thể học từ anh tinh thần kiên trung, dũng cảm và ý chí phục vụ Tổ quốc – những giá trị sẽ luôn dẫn lối cho những thế hệ mai sau.

Đặng Văn Dân – pháo thủ Mỹ Hào mảnh liệt – đã ngã xuống nhưng ánh mắt hướng lên trời canh giữ làng quê vẫn sống mãi. Tên anh, hình ảnh anh và tinh thần hy sinh cao cả của anh là di sản tinh thần quý báu, là tấm gương để mỗi người trẻ hôm nay noi theo, để những giá trị của dân tộc luôn được truyền tiếp từ thế hệ này sang thế hệ khác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn