Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Pháo thủ vừa khóc vừa bắn

Pháo thủ vừa khóc vừa bắn

Ninh Bình29/04/2026Phạm Toàn Thắng (Chi đoàn Phòng An ninh mạng và phòng, chống tội phạm sử dụng công nghệ cao)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những đêm trắng trong chiến dịch “Điện Biên Phủ trên không” lịch sử ấy, ông Nguyễn Đức Tố năm 1971 đang là công nhân Xí nghiệp Xe ca Hà Nội nhận lệnh tập trung tham gia đại đội tự vệ của quận Ba Đình.

Ông Tố được phân về trận địa pháo 100 mm. Sau 1 năm được bộ đội rèn luyện về kỹ, chiến thuật về pháo binh, ông Tố về tham gia bảo vệ bầu trời Hà Nội, thuộc đại đội tự vệ Ba Đình.

Pháo phòng không 100mm do Liên Xô phát triển cuối năm 1945 để tiêu diệt máy bay ném bom tầm cao. Tầm bắn hiệu quả của pháo 100mm ở độ cao khoảng 13km, tối đa là 15km. Mỗi khẩu pháo 100mm có trọng lượng 9,5 tấn. Ai vào đại đội này cũng đều phải đạt yêu cầu có sức khỏe, nhanh nhẹn, khéo léo.

Trong 12 ngày đêm Tháng Chạp 1972, ông Tố cùng các đồng đội đã góp phần không nhỏ trong việc tạo nên: “lưới lửa phòng không, đánh chặn, đẩy máy bay địch vào phạm vi tiêu diệt của tên lửa, và trực tiếp bắn rơi các máy bay hộ tống.

Mỗi đêm, ông Tố cùng các đồng đội bắn “đỏ nòng” pháo. “Ở trên Trung đoàn liên tục báo phương vị, tọa độ về, chúng tôi sử dụng pháo 100mm với cách đánh trực tiếp bằng tay quay, tổ chức bắn nhanh, bắn cấp tập, bắn liên tục, đồng loạt tạo thành một màn đạn trên không với 3 điểm nổ khác nhau, tức là đạn cắt cự ly nào thì đến cự ly đó nó sẽ nổ, cụ thể ở 3 cự ly: 8km, 10km, 12km. Một đợt bắn, mỗi khẩu bắn 3 viên với 3 điểm, ngòi nổ hẹn giờ và cảm biến tiệm cận. Không phải tự nhiên mà các phi công Mỹ sau này vẫn khiếp sợ bầu trời Hà Nội đến thế”, ông Tố cho biết.

Đặc biệt, đêm 26-12-1972, khi biết tin cả phố Khâm Thiên bị B52 rải thảm. Cả phố bị san phẳng, tường sập, nhà bay, dấu vết còn lại của sự hủy diệt chỉ là những hố bom lổn nhổn gạch đất. Ông Tố cùng đồng đội như bao người dân Thủ đô sôi sục lắm. “Chúng tôi lao vào chiến đấu, bắn từng loạt đạn mà mắt lưng tròng vì thương đồng bào. Bắn không ngừng nghỉ, bắn hết đạn thì thôi. Đồng đội tôi là pháo thủ số 3 Hoàng Cổ Văn bắn xong, xuống nghỉ tạm, còn uống nhầm dầu hỏa bởi đang quá tập trung vào bầu trời để trả thù cho đồng bào. Không ai ngại gì nguy hiểm chỉ mong muốn bắn hạ được máy bay địch”…

Kết thúc chiến dịch lịch sử ấy, ông Tố nhớ mãi: “Lãnh đạo dắt hẳn hai con bò xuống khao quân. Những ngày ấy, Hà Nội thật đau thương nhưng cũng oai hùng. Những dấu tích vẫn nằm đó như nhắc các thế hệ mãi mãi nhớ về Hà Nội một thời đạn bom – một thời hòa bình…”

Ông Tân, ông Tố cùng các nhân chứng khác hôm nay vui lắm khi khu dân cư tổ chức gặp mặt thân mật nhân 50 năm chiến thắng "Điện Biên Phủ trên không". Những bài hát hoa đỏ ngày nào lại vang lên, thế hệ trẻ say mê ngồi nghe cựu binh kể chuyện. Những con người và lịch sử sẽ mãi không bao giờ quên...

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn