Bài viết

Pháo tự hành 175mm “Vua chiến trường”

Gia Lai17/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ


Chiến dịch giải phóng Quảng Trị năm 1972 là chiến dịch mở đầu cuộc tổng tiến công và nổi dậy giải phóng miền Nam. Chiến dịch diễn ra trong thời điểm quan trọng: Hội nghị Pari bàn về vấn đề chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình ở Việt Nam sắp bước vào giai đoạn quyết định.

Ngay từ đợt tấn công đầu tiên của chiến dịch, ta phá vỡ căn cứ 241 nằm trong tuyến phòng thủ vòng ngoài của địch, giải phóng hai huyện Gio Linh và Cam Lộ. Tại đây, quân ta đã thu được 3 khẩu pháo tự hành 175mm “Vua chiến trường” vẫn còn khả năng chiến đấu do Mỹ sản xuất. Trung úy Lương Minh Nghĩa là người đã lái ba cỗ pháo này ra khỏi căn cứ 241 của địch. Một khẩu đưa lên trường Sỹ quan Pháo binh ở Sơn Tây – hiện nay được đưa về trưng bày tại bảo tàng Pháo binh. Một khẩu tặng Liên Xô cũ. Một khẩu pháo được trưng bày tại Bảo tàng Quân đội (nay là Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam) với số đăng ký là 9053 K3- 2154. Pháo tự hành 175mm mang biển US ARMY 12 Z466 là loại pháo hiện đại nhất của Mỹ trang bị cho quân ngụy Sài Gòn từ tháng 10/1965. Pháo binh ngụy đã phủ thêm hàng chữ trắng lên nòng pháo “Vua chiến trường - sấm sét”. Pháo tự hành 175mm được quân Mỹ - Ngụy mệnh danh là "Vua chiến trường" được trưng bày tại
Bảo tàng LSQS Việt Nam.
“Vua chiến trường” có nòng pháo xoắn M113 dài 11,285m, cỡ nòng 175mm; Tầm bắn xa 32.180m; Tốc độ bắn 1,5 phát/phút, mỗi quả đạn nặng 68kg, có thể là đạn nổ mạnh M437 với bán kính sát thương hơn 50m hoặc đạn hạt nhân 15 kiloton. Bộ phận pháo được đặt trên xe bánh xích lắp động cơ diesel GM8V71T 345 công suất động cơ 375 (420) mã lực, có khả năng vượt dốc 30o, vượt hào 2,1m, lội sâu 1,2m, leo tường 1m, tốc độ di chuyển lớn nhất 54km/h. Xe dài 11,24m, rộng 3,172m, cao 2,775m, trọng lượng hành quân gồm cả đạn là 26,86 tấn. Khi tác chiến tự nạp đạn; khi hành quân có thể tháo rời giữa pháo và xe để di chuyển bằng máy bay. Kíp pháo thủ gồm 5 người trên xe pháo và 8 người trên xe bánh xích M158. Tuy nhiên, pháo có nhược điểm nặng nề, cồng kềnh, chỉ cơ động trên đường lớn, khó dã ngoại, không thể đi cùng bộ binh, đặt cố định, phải có lực lượng bảo vệ chống tập kích; khi không có máy bay quan sát điều chỉnh đường đạn thì hiệu quả kém, nhất là với mục tiêu nhỏ; số đạn dự trữ lớn nhất trong xe là 2 viên nên trong chiến đấu cần phải có xe tải đạn M548 đi kèm. Ngoài ra, khi triển khai bắn thì gầu múc đất ở đằng sau đuôi xe phải hạ cắm chặt xuống đất để đảm bảo pháo không bị trượt ra sau khi bắn. Để nạp đạn, nòng pháo buộc phải hạ xuống, sau khi nạp xong lại nâng lên để bắn. “Vua chiến trường” mang biển US ARMY 12 Z466.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn