PHẬT HOÀNG TRẦN NHÂN TÔNG - PHẦN 1
Phật hoàng Trần Nhân Tông tên thật là Trần Khâm, sinh ngày 11 tháng 11 năm Mậu Ngọ (7/12/1258), là trưởng nam của vua Trần Thánh Tông và Nguyên Thánh Thiên Cảm Hoàng Hậu Trần Thị Thiều. Theo các sử liệu ghi lại, ngay từ khi chào đời, Trần Khâm đã có những điểm đặc biệt với “diện mạo tinh anh, đạo mạo thuần túy, sắc thái như vàng, thể chất hoàn hảo, thần khí tươi sáng”, vì vậy được gọi với biệt danh là Kim Tiên đồng tử hoặc Kim Phật.
Năm 16 tuổi (1274), Trần Khâm được phong làm Hoàng Thái tử và kết hôn với trưởng nữ của Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn, sau này là Khâm Từ Hoàng hậu. Dù sống trong cung vàng điện ngọc và có cuộc sống hôn nhân hạnh phúc, Thái tử Trần Khâm vẫn luôn ôm ấp chí hướng xuất gia học Phật. Ngài đã nhiều lần xin nhường ngôi Thái tử cho em trai là Trần Đức Việp, nhưng không được vua cha chấp thuận.
Khi 20 tuổi, Trần Khâm từng rời bỏ Hoàng cung lên núi Yên Tử tu Phật, nhưng sau đó đã được vua cha tìm kiếm và thỉnh về kinh đô. Trước sự giáo huấn của vua cha, vì trách nhiệm với giang sơn xã tắc và vì chữ hiếu, Trần Khâm đã chấp nhận gánh vác trọng trách trị vì đất nước.
Cuộc đời của Phật hoàng Trần Nhân Tông trải qua nhiều giai đoạn quan trọng, từ thời niên thiếu học hành đến giai đoạn trị vì đất nước, rồi nhường ngôi làm Thái thượng hoàng và cuối cùng là hành trình xuất gia tu Phật. Mỗi giai đoạn đều ghi dấu những thành tựu rực rỡ và minh chứng cho tài năng, trí tuệ phi thường của Ngài.



