PHÁT SÚNG ĐẦU TIÊN TRONG ĐÊM GIAO THỪA
Đêm Tây Ninh lặng như nín thở. Giữa rừng sâu Suối Ngô, sương lạnh quện vào lá rừng, ánh sao mờ soi những bước chân người lính trẻ đang áp sát trận địa. Trong khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng, khi đất trời chuyển mình sang năm mới, tiếng súng đầu đời của bác Trịnh Ngọc Sự chuẩn bị vang lên giữa khói lửa chiến tranh.
Giữa đại ngàn Tây Ninh, khi rừng khuya lặng gió và bóng tối phủ kín từng lối mòn, người lính trẻ lần đầu bước vào trận đánh không chỉ mang theo vũ khí, mà còn mang theo niềm tin, nỗi hồi hộp và quyết tâm sống còn. Đó là khoảnh khắc mà suốt đời bác Trịnh Ngọc Sự không thể nào quên – khoảnh khắc của phát súng đầu tiên trong đời lính.
Bác nhớ như in một kỷ niệm thời hoa lửa, đó là lần đầu tiên được trực tiếp cầm súng ra trận. Bác nhận lệnh tham gia đánh địch tại khu rừng Suối Ngô, xã Bù Đốp, Tây Ninh. Trước giờ xuất kích, bác được trang bị một khẩu súng AK, hai quả lựu đạn, cùng mệnh lệnh ngắn gọn nhưng nặng trĩu trách nhiệm: tiêu diệt địch, giữ vững trận địa.
Đúng 1 giờ sáng, ngày 30 Tết năm 1969, giữa thời khắc thiêng liêng khi mọi nhà đang sum vầy đón giao thừa, đơn vị của bác nhận lệnh nổ súng tấn công. Trước mắt là khu rừng le ven bờ Suối Ngô, nơi địch đang co cụm, ẩn náu. Trong màn đêm tĩnh lặng, tiếng súng bất ngờ vang lên xé tan không gian rừng già. Bị đánh phủ đầu, địch hoảng loạn, nhiều tên bị tiêu diệt tại chỗ, số còn lại tháo chạy về hướng núi Bà Đen.
Sau trận đánh, đơn vị được chia thành nhiều mũi tổ chức truy kích, vây bắt tàn quân địch. Đêm ấy, người lính trẻ Trịnh Ngọc Sự không còn là chàng trai bỡ ngỡ của những ngày đầu vào chiến trường, mà đã thực sự trưởng thành trong khói lửa, hiểu rõ hơn bao giờ hết giá trị của sự bình yên và cái giá phải trả cho từng tấc đất quê hương.



