Bài viết

PHÁT SÚNG ĐẦU TIÊN TRONG ĐÊM GIAO THỪA (1)

Đêm Tây Ninh lặng như nín thở. Giữa rừng sâu Suối Ngô, sương lạnh quện vào lá rừng, ánh sao mờ soi những bước chân người lính trẻ đang áp sát trận địa. Trong khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng, khi đất trời chuyển mình sang năm mới, tiếng súng đầu đời của bác Trịnh Ngọc Sự chuẩn bị vang lên giữa khói lửa chiến tranh.

Thanh Hóa28/01/2026Nguyễn Chinh Tuyết (Đoàn xã Hoa Lộc)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa đại ngàn Tây Ninh, khi rừng khuya lặng gió và bóng tối phủ kín từng lối mòn, người lính trẻ lần đầu bước vào trận đánh không chỉ mang theo vũ khí, mà còn mang theo niềm tin, nỗi hồi hộp và quyết tâm sống còn. Đó là khoảnh khắc mà suốt đời bác Trịnh Ngọc Sự không thể nào quên – khoảnh khắc của phát súng đầu tiên trong đời lính.

Bác nhớ như in một kỷ niệm thời hoa lửa, đó là lần đầu tiên được trực tiếp cầm súng ra trận. Bác nhận lệnh tham gia đánh địch tại khu rừng Suối Ngô, xã Bù Đốp, Tây Ninh. Trước giờ xuất kích, bác được trang bị một khẩu súng AK, hai quả lựu đạn, cùng mệnh lệnh ngắn gọn nhưng nặng trĩu trách nhiệm: tiêu diệt địch, giữ vững trận địa.

Đúng 1 giờ sáng, ngày 30 Tết năm 1969, giữa thời khắc thiêng liêng khi mọi nhà đang sum vầy đón giao thừa, đơn vị của bác nhận lệnh nổ súng tấn công. Trước mắt là khu rừng le ven bờ Suối Ngô, nơi địch đang co cụm, ẩn náu. Trong màn đêm tĩnh lặng, tiếng súng bất ngờ vang lên xé tan không gian rừng già. Bị đánh phủ đầu, địch hoảng loạn, nhiều tên bị tiêu diệt tại chỗ, số còn lại tháo chạy về hướng núi Bà Đen.

Sau trận đánh, đơn vị được chia thành nhiều mũi tổ chức truy kích, vây bắt tàn quân địch. Đêm ấy, người lính trẻ Trịnh Ngọc Sự không còn là chàng trai bỡ ngỡ của những ngày đầu vào chiến trường, mà đã thực sự trưởng thành trong khói lửa, hiểu rõ hơn bao giờ hết giá trị của sự bình yên và cái giá phải trả cho từng tấc đất quê hương.

Phát súng đầu tiên trong đêm giao thừa năm ấy không chỉ mở đầu cho một trận đánh, mà còn mở ra một chặng đường chiến đấu dài đầy hy sinh và thử thách của bác Trịnh Ngọc Sự – người lính đã gửi trọn tuổi trẻ của mình giữa rừng sâu, biên giới và những năm tháng không thể nào quên của Tổ quốc.

Trận đánh diễn ra quyết liệt trong màn đêm. Đến ba giờ sáng, đơn vị nhận lệnh rút quân khỏi trận địa, lui về khu núi đá làm căn cứ tạm thời, sẵn sàng cho những đợt đánh tiếp theo. Khi trời vừa hửng sáng, khoảng sáu giờ, máy bay địch ập đến ném bom dữ dội, rải hóa chất, đốt trụi cả khu rừng le vừa là nơi ẩn náu, vừa là chứng nhân của trận đánh trong đêm giao thừa.

Trong đợt bom ấy, bác Trịnh Ngọc Sự bị thương lần đầu, may mắn là vết thương nhẹ. Bác được đồng đội đưa về trạm quân y điều trị. Giữa khói bom và mùi hóa chất còn vương lại, sự chăm sóc tận tình của quân y và tình đồng đội ấm áp đã giúp bác nhanh chóng hồi phục. Chỉ hơn một tháng sau, bác lại trở về đơn vị, tiếp tục cầm súng làm nhiệm vụ, như chưa từng rời khỏi hàng ngũ.

Khi trận đánh khép lại, đơn vị đã giành được những kết quả quan trọng, tiêu diệt và làm tan rã lực lượng địch tại khu vực. Nhưng chiến thắng ấy cũng phải đánh đổi bằng máu xương: có chiến sĩ đã anh dũng hy sinh, có người mang thương tật suốt đời. Với bác Trịnh Ngọc Sự, đó là lần đầu tiên cảm nhận trọn vẹn sự khốc liệt của chiến tranh, hiểu rằng mỗi chiến công đều được xây nên từ sự hy sinh thầm lặng của biết bao đồng đội.

Ký ức ấy – từ phát súng đầu tiên, vết thương đầu đời đến hình ảnh rừng le cháy trụi sau bom đạn – đã theo bác suốt hành trình binh nghiệp, trở thành dấu mốc không thể phai mờ của một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn