Phát súng mở màn chiến dịch ngày 04/3/1975
Vinh dự đứng trong hàng ngũ của binh chủng Bộ binh – những người lính "chân đồng vai sắt" lấy mặt đất làm giường, lấy bầu trời làm màn, bác đã cùng đơn vị hành quân vượt Trường Sơn, bám trụ kiên cường trên chiến trường Tây Nguyên đầy nắng gió và bom đạn.
Trong ký ức của những người lính đi qua thế kỷ bão lửa, dải đất đại ngàn Tây Nguyên luôn là một vùng ký ức linh thiêng với những chiến công xoay chuyển cục diện xoay vần thế trận. Đối với bác Tào Thanh Nẵm (sinh năm 1942, quê tại thôn Eo Lê, xã Tây Đô), niềm tự hào lớn lao nhất trong cuộc đời binh nghiệp chính là khoảnh khắc được trực tiếp cầm súng khai hỏa trong trận đánh mở màn lịch sử ấy. Năm 1966, giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt, người thanh niên 24 tuổi Tào Thanh Nẵm đã nghe theo tiếng gọi thiêng liêng của tiền tuyến, hăng hái lên đường nhập ngũ. Vinh dự đứng trong hàng ngũ của binh chủng Bộ binh – những người lính "chân đồng vai sắt" lấy mặt đất làm giường, lấy bầu trời làm màn, bác đã cùng đơn vị hành quân vượt Trường Sơn, bám trụ kiên cường trên chiến trường Tây Nguyên đầy nắng gió và bom đạn.
Tây Nguyên những năm tháng chiến tranh là một "tọa độ lửa" khốc liệt. Kẻ thù xây dựng tại đây những cứ điểm phòng ngự kiên cố bằng bê tông cốt thép, được bảo vệ bởi các bãi mìn dày đặc và hỏa lực pháo binh, máy bay tối tân. Thế nhưng, chịu đựng muôn vàn gian khổ dưới những trận bom cày xới nát vạt rừng, bác Nẵm và các đồng đội vẫn kiên trì bám trụ trận địa, bí mật chuẩn bị lực lượng cho ngày tổng tiến công quy mô lớn.
Kỷ niệm thiêng liêng, hào hùng và khắc sâu suốt cuộc đời bác Nẵm chính là thời khắc lịch sử rạng sáng ngày 4 tháng 3 năm 1975 — ngày chính thức nổ súng mở màn Chiến dịch Tây Nguyên vị đại. Trước đó, đơn vị bộ binh của bác đã phải thực hiện nhiệm vụ vô cùng cam go: bí mật hành quân trong đêm tối đặc quánh của rừng già, luồn sâu áp sát các vị trí then chốt của địch nhằm cắt đứt các tuyến đường huyết mạch, cô lập hoàn toàn tập đoàn phòng ngự của kẻ thù. Không khí đêm mùng 3 rạng sáng mùng 4 tháng 3 căng thẳng, nghẹt thở đến từng giây, từng nhịp thở. Bác Nẵm cùng đồng đội nằm ép mình dưới những tán lá rừng ẩm ướt, súng AK đã lên đạn, ánh mắt kiên định nhìn đăm đăm về phía cứ điểm địch chờ lệnh.
Đúng thời khắc pháo lệnh tấn công vạch trời phát ra, loạt đạn đanh thép từ mũi bộ binh của bác cùng hỏa lực của quân ta đồng loạt trút xuống, xé toạc màn đêm và nổ súng mở màn chiến dịch. Khói súng phủ kín các lối đi, tiếng bộc phá nổ rền vang cày nát các lô cốt, hàng rào tiền tiêu của địch. Dù kẻ thù điên cuồng bắn trả bằng hỏa lực súng máy dày đặc tàn khốc, bác Nẵm vẫn dũng cảm cùng tiểu đội dũng mãnh xông lên, vừa bắn bọc lót vừa đánh chiếm các vị trí trọng yếu. Sức tiến công thần tốc, táo bạo ngay trong ngày mở màn 4/3 đã làm tê liệt ý chí kháng cự của địch, tạo bàn đạp vững chắc và khí thế ngút trời để quân ta thừa thắng xông lên giải phóng hoàn toàn dải đất Tây Nguyên hùng vĩ, mở đường cho Đại thắng Mùa Xuân năm 1975.
Chiến tranh khép lại, bác Tào Thanh Nẵm trở về với cuộc sống đời thường tại mảnh đất Eo Lê, xã Tây Đô thanh bình. Khi mái đầu đã bạc trắng theo năm tháng, ký ức về phát súng mở màn xé toạc màn đêm ngày 4/3/1975 cùng tình đồng chí keo sơn giữa đại ngàn vẫn vẹn nguyên, rực cháy trong tâm trí bác. Bác vẫn luôn là tấm gương sáng ngời, người truyền lửa kiên trung cho con cháu và thế hệ trẻ tại địa phương. Câu chuyện về lòng quả cảm của bác trong trận đánh mở màn lịch sử chính là một mảnh ghép bằng vàng trong "Câu chuyện thời hoa lửa", thắp sáng lòng biết ơn, niềm tự hào dân tộc và ý chí vươn lên cho thế hệ trẻ hôm nay trên con đường dựng xây quê hương ngày càng giàu đẹp.



