PHÁT SÚNG NGƯỢC DÒNG VÀ TRÁI TIM NGƯỜI CON GÁI
Câu chuyện về cuộc đối đầu nghẹt thở giữa một nữ biệt động trẻ tuổi với tên trùm mật thám khét tiếng ngay tại một quán nước ven đường, minh chứng cho sự mưu trí và tinh thần quả cảm vô song.
Vào những năm kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, mảnh đất miền Đông Nam Bộ là nơi diễn ra cuộc đấu trí ngầm vô cùng tàn khốc giữa lực lượng biệt động của ta và mạng lưới mật thám, phượng hoàng của địch. Trong số các chiến sĩ tình báo vũ trang năm ấy, cái tên Sáu Hòe trở thành nỗi khiếp đảm của quân thù bởi tài bắn súng bằng cả hai tay, "xuất quỷ nhập thần" và vẻ ngoài hóa trang vô cùng hoàn hảo.
Năm 1968, chị Sáu Hòe nhận một nhiệm vụ đặc biệt tối khẩn: Tiêu diệt tên trùm mật thám ác ôn khét tiếng tên Biện. Hắn là kẻ trực tiếp chỉ huy các đợt vây ráp, tra tấn dã man và làm lộ cơ sở cách mạng của ta ở vùng ven Sài Gòn - Gia Định. Địch bảo vệ tên này vô cùng nghiêm ngặt, hắn hiếm khi xuất hiện công khai và luôn có lính gác bám sát.
Sau nhiều ngày theo dõi, chị Sáu Hòe phát hiện ra một quy luật: Cứ mỗi sáng thứ Tư, tên Biện thường cải trang thành một tay buôn gỗ giàu có, một mình đi vào một quán cà phê cóc ven lộ để gặp gỡ các tai mắt mật báo.
Sáng hôm đó, trời mưa lâm thâm. Chị Sáu Hòe hóa trang thành một cô gái quê đi bán nón lá, mặc bộ quần áo bà ba đen sờn cũ, đội chiếc nón che khuất nửa khuôn mặt. Bên trong mớ nón lá lỉnh kỉnh ấy, chị khéo léo giấu một khẩu súng ngắn Browning đã lên nòng sẵn.
Chị bước vào quán, chọn một chiếc bàn nhỏ nằm ở góc khuất, chéo góc với bàn của tên Biện. Tên mật thám ngồi lọt thỏm trong góc quán, mắt liên tục đảo quanh dò xét. Bản năng của một tên cáo già khiến hắn nghi ngờ cô gái bán nón vừa bước vào. Hắn chầm chậm đưa tay vào vạt áo vest, nơi giấu khẩu súng sáu phát.
Không khí trong quán nước bỗng chốc đặc quánh lại, căng thẳng đến mức nghe rõ cả tiếng bong bóng mưa vỡ ngoài hiên. Hai ánh mắt chạm nhau trong tích tắc. Tên Biện đứng phắt dậy, định rút súng quát hỏi.
Nhưng chị Sáu Hòe đã nhanh hơn một cái chớp mắt. Với động tác thuần thục được rèn luyện hàng ngàn lần trong rừng thẳm, chị không cần ngắm, lật tay hất mạnh chiếc nón lá bọc ngoài, khẩu súng ngắn xuất hiện.
"Đoàng! Đoàng!" — hai tiếng nổ khô khốc vang lên liên tiếp xé toạc màn mưa. Hai viên đạn găm thẳng vào lồng ngực tên trùm ác ôn trước khi hắn kịp chạm vào báng súng. Hắn đổ gục xuống bàn, chết ngay tại chỗ.
Ngay khi tiếng súng vừa nổ, bọn lính gác vòng ngoài bừng tỉnh, điên cuồng nổ súng bắn trả và hò hét bao vây. Chị Sáu Hòe nhanh như một con sóc, vừa lộn nhào qua bức tường thấp phía sau quán, vừa bắn trả ghim chân địch.
Chị lao xuống con kênh rạch chằng chịt rặng dừa nước ngay cạnh đó. Địch đổ quân rà quét, trực thăng quần thảo trên đầu, chúng dùng chó nghiệp vụ lùng sục khắp các bụi rậm. Giữa làn nước lạnh buốt và bùn sình ngập đến cổ, chị Sáu Hòe đã dùng một cọng cỏ lác rỗng ruột ngậm vào miệng, lặn sâu xuống đáy nước suốt hơn ba tiếng đồng hồ. Sự dũng cảm và thần kinh thép của người con gái biệt động đã đánh lừa được sự bủa vây điên cuồng của kẻ thù. Chiều muộn, khi địch rút quân, chị lặng lẽ ngoi lên và rút về căn cứ an toàn.
Vĩ thanh
Trận đánh mưu trí ấy đã chặt đứt một vòi bạch tuộc nguy hiểm của địch, bảo vệ an toàn cho hàng chục cơ sở cách mạng và tiếp thêm niềm tin cho phong trào đấu tranh của quần chúng nhân dân. Với những chiến công oai hùng, chị Nguyễn Thị Hòe đã vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.
Hòa bình lập lại, người nữ biệt động năm xưa trở về với cuộc sống đời thường dịu hiền, mộc mạc bên gia đình. Đôi bàn tay từng siết cò súng diệt bạo tàn ngày ấy lại trở về vun vén cho những luống rau, chăm sóc cho đàn cháu nhỏ. Câu chuyện của chị là biểu tượng bất tử cho vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam thời hoa lửa: "Anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang" — những người con gái mang trái tim nhân hậu nhưng sẵn sàng cầm súng bảo vệ giang sơn khi Tổ quốc lâm nguy.


