PHÁT SÚNG TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG
Câu chuyện kể về một thanh niên có tình yêu nước cháy bỏng, khao khát tự do, giải phóng cho dân tộc
PHÁT SÚNG TRƯỚC PHÁP TRƯỜNG
Năm 1964, Sài Gòn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi ấy, Nguyễn Văn Trỗi mới 20 tuổi, là một công nhân điện bình thường. Nhưng trong tim anh luôn cháy bỏng một niềm tin: đất nước phải được tự do. Khi nghe tin Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ sang Việt Nam, tổ chức quyết định phá cầu để ngăn cuộc di chuyển của đoàn xe. Nguyễn Văn Trỗi nhận nhiệm vụ. Đêm hôm đó, anh lặng lẽ mang thuốc nổ ra cầu Công Lý. Tay run vì hồi hộp, nhưng lòng thì vững như thép. Chỉ còn vài phút nữa là hoàn thành… Thì anh bị phát hiện. Bị bắt, bị tra tấn. Đòn roi, điện giật, đói khát… dồn dập trút xuống thân thể gầy gò.
Kẻ địch gào lên:
“Khai ra! Đồng bọn mày là ai?!”
Anh cắn răng:
“Tao không có gì để khai.”
Chúng dùng mọi thủ đoạn dụ dỗ:
“Nói đi, tao tha cho sống, cho sang Mỹ, cho tiền bạc!”
Anh lắc đầu:
“Không cần. Tao chỉ cần Tổ quốc.”
Cuối cùng, chúng tuyên án tử hình. Ngày 15/10/1964, tại pháp trường Chí Hòa. Trời nắng gắt. Hàng trăm người dân lặng lẽ đứng xa nhìn. Nguyễn Văn Trỗi bị trói tay, bị bịt mắt.
Tên lính hỏi:
“Có muốn nói lời cuối không?”
Anh dõng dạc:
“Hãy nhớ lấy lời tôi:
Đả đảo đế quốc Mỹ!
Việt Nam muôn năm!
Hồ Chủ tịch muôn năm!”
Tiếng hô vang dội giữa pháp trường. Khi loạt đạn vang lên, anh ngã xuống. Nhưng tinh thần anh đứng dậy trong hàng triệu con tim người Việt. Cái chết của anh làm rung động cả thế giới. Nhiều nước lấy tên anh đặt cho đường phố, trường học, phong trào thanh niên. Bởi anh không chết cho riêng mình.
Anh chết để cả dân tộc được sống.



