Bài viết

Phẫu Thuật Dưới Ánh Đèn Dầu Giữa Rừng Sâu

Câu chuyện tái hiện một ca phẫu thuật cấp cứu vô cùng khó khăn của bác sĩ quân y trẻ Nguyễn Văn Hạnh tại một trạm phẫu thuật tiền phương năm 1972. Giữa cơn mưa bom và sự thiếu thốn thuốc men cùng dụng cụ, anh đã dùng sự nhạy bén và đôi tay tài hoa để giành lại sự sống cho một chiến sĩ trẻ từ tay tử thần.

Tây Ninh07/07/2026Lê Minh Thọ (xã Bình Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tại tọa độ X trên dãy Trường Sơn năm 1972, bệnh viện dã chiến của Trung đoàn 271 không nằm trong những tòa nhà kiên cố, mà là một hệ thống hầm ngầm đào sâu dưới lòng đất, bên trên được che phủ bằng những tán cây rừng già um tùm. Bác sĩ Nguyễn Văn Hạnh, khi đó mới ngoài 25 tuổi, là người phụ trách chính của kíp phẫu thuật tiền phương. Anh và đồng đội thường xuyên phải đối mặt với những vết thương khủng khiếp do bom đạn gây ra, trong điều kiện thiếu thốn đến mức không thể tin được: không điện, không nước máy, thuốc gây mê khan hiếm, và thậm chí dụng cụ phẫu thuật phải tiệt trùng bằng nồi áp suất tự chế.

Một đêm khuya, pháo binh địch tập kích dữ dội vào khu vực kho hậu cần gần đó. Ngay sau đó, một chiến sĩ trẻ tên là Nam được cáng vào trạm phẫu thuật trong tình trạng nguy kịch: mảnh pháo găm sâu vào ổ bụng, mất máu rất nhiều, huyết áp tụt liên tục.

"Bác sĩ ơi, cứu em với! Em còn phải đi tiếp với đơn vị!" – Nam thào thào trong cơn mê sảng.

Bác sĩ Hạnh kiểm tra nhanh và mặt anh đanh lại: "Vết thương thấu bụng, thủng ruột và đứt động mạch. Nếu không mổ ngay trong mười phút nữa, cậu ấy sẽ tử vong."

Nhưng đúng lúc ấy, một quả bom nổ chậm vừa rơi xuống cách trạm chỉ chừng năm mươi mét. Ánh đèn dầu trong hầm chao đảo rồi phụt tắt. Cả căn hầm tối om.

"Bình tĩnh! Mọi người lấy đèn pin cá nhân bọc vải mỏng lại cho đỡ chói, tập trung ánh sáng vào vùng bụng cho tôi!" – Hạnh ra lệnh, giọng đầy uy lực.

Anh bắt đầu ca mổ. Trong căn hầm nóng như lò bát quái, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, làm cay xè mắt anh. Anh Hạnh phải dùng cả sự nhạy bén của đôi bàn tay để thay thế cho những thiết bị hiện đại. Không có máy hút máu chuyên dụng, y tá phải dùng ống bơm tiêm nhựa để hút từng chút máu đọng. Không có đèn mổ không bóng, anh phải nhờ đồng đội điều chỉnh góc chiếu từ những chiếc đèn pin leo lét để không tạo ra bóng đè lên vùng mổ.

Đúng lúc anh Hạnh vừa khâu được đoạn ruột thủng, thì một trận rung chấn mạnh do bom nổ gần làm trần hầm bị sập một góc. Đất cát đổ xuống hầm, lấp cả vào khay dụng cụ. Một mảnh đất lớn rơi đúng vào vùng bụng đang phẫu thuật của Nam.

"Giữ nguyên tay! Không được bỏ vị trí!" – Hạnh hét lên, dùng chính thân mình che chắn lên trên người bệnh nhân để bụi bặm không rơi vào vết mổ.

Sau hơn một tiếng đồng hồ căng thẳng, ca mổ cũng hoàn thành. Nam được cứu sống. Khi đặt những mũi khâu cuối cùng, bác sĩ Hạnh gần như kiệt sức, ngồi thụp xuống sàn hầm đầy đất đỏ.

Sáng hôm sau, khi tiếng chim rừng bắt đầu hót, bác sĩ Hạnh nhìn người chiến sĩ trẻ đã dần tỉnh lại, lòng anh tràn đầy một cảm giác thiêng liêng. Anh biết rằng, dù không trực tiếp cầm súng trên chiến hào, nhưng mỗi ca phẫu thuật thành công chính là một chiến công thầm lặng, góp phần đưa những người lính trở lại với đơn vị, tiếp tục hành trình giải phóng quê hương.

Trong những năm tháng ấy, hàng ngàn bác sĩ, y tá, dược sĩ trẻ đã từ bỏ giảng đường đại học hoặc mái trường phổ thông, mang theo trái tim nhiệt huyết và đôi bàn tay khéo léo để vào chiến trường. Họ không chỉ chữa lành vết thương về thể xác, mà còn là điểm tựa tinh thần, là "người mẹ" chăm sóc cho những đứa con của đất nước nơi đầu sóng ngọn gió.

Những người "chiến sĩ áo trắng" như bác sĩ Hạnh đã viết nên khúc tráng ca nhân văn giữa thời hoa lửa, chứng minh rằng lòng nhân ái và sự hy sinh cao cả chính là thứ vũ khí mạnh mẽ nhất, đủ sức khuất phục cả tử thần.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Phẫu Thuật Dưới Ánh Đèn Dầu Giữa Rừng Sâu | Câu chuyện thời hoa lửa