PHÉP MÀU BƯỚC RA TỪ ĐJAN BOM
PHÉP MÀU BƯỚC RA TỪ ĐẠN BOM.
Có những câu chuyện lịch sử không nằm trong trang sách, mà nó hiện hữu trong ánh mắt của những anh hùng đã trở về từ nơi chiến trường khốc liệt. Hôm nay chúng tôi vinh hạnh được ngồi cùng bác Nguyễn Đình Giai ở tuổi 80, bác ngồi đó, kể về thời "hoa lửa" bằng chất giọng bình thản như thể những hiểm nguy tột cùng năm xưa chỉ là một dặm đường xa bác vừa đi qua.
Ký ức của người lính già đưa chúng tôi trở lại năm 1968 đầy khốc liệt. Giữa lằn ranh sinh tử, một mảnh đạn găm sâu vào não bộ đã khiến bác rơi vào cõi u mê suốt ba tháng ròng. Ngày ấy, hy vọng mỏng manh đến mức gia đình đã đóng sẵn chiếc quan tài, thức trắng đêm đợi chờ một cuộc chia ly. Nhưng rồi, bằng một ý chí sắt đá mà không từ ngữ nào diễn tả nổi, bác đã chiến thắng tử thần. "Chiếc hòm" định mệnh ấy mãi mãi không phải dùng đến, để hôm nay chúng tôi được ngồi đây, chạm tay vào một chứng nhân sống của lòng quả cảm.
Nhìn những tấm huân chương lặng lẽ tỏa sáng trên tấm áo bạc màu, chúng tôi chợt hiểu: Hòa bình vốn không có mùi hương, nhưng nó có vị mặn của mồ hôi và vị chát của máu. Những năm tháng nhường cơm sẻ áo với đồng bào Lào, những "bệnh viện" trong hang đá lạnh lẽo đã tôi luyện nên một thế hệ lấy lý tưởng làm lẽ sống, lấy tình đồng đội làm điểm tựa hồi sinh.
Cuộc gặp gỡ với bác Giai không chỉ là một bài học lịch sử, mà là một sự "thức tỉnh" đối với những người trẻ. Chúng tôi nhận ra rằng, sự trưởng thành thật sự bắt đầu khi ta biết trân trọng những giá trị vô hình mà thế hệ đi trước đã đánh đổi cả thanh xuân để bảo vệ. Không cần những lời đao to búa lớn, chính ngọn lửa từ trái tim bác đã âm thầm truyền sang chúng tôi, thôi thúc mỗi đoàn viên hôm nay phải sống sao cho xứng đáng, biết cống hiến sức trẻ để viết tiếp những trang sử hòa bình, thịnh vượng cho dân tộc.



