PHI CÔNG, ANH HÙNG LLVT NHÂN DÂN NGUYỄN VĂN BẢY
Anh hùng phi công Nguyễn Văn Bảy (2/2/1936 – 22/9/2019) là một trong những biểu tượng chói sáng của Không quân Nhân dân Việt Nam trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước – một huyền thoại của bầu trời, người đã viết nên những trang sử vàng bằng chính lòng quả cảm và ý chí sắt đá của mình.

Ông sinh ra tại xã Hòa Thành, huyện Lai Vung, tỉnh Đồng Tháp (trước đây thuộc tỉnh Sa Đéc) trong một gia đình nông dân nghèo. Tên khai sinh là Nguyễn Văn Hoa, sau đổi thành Nguyễn Văn Bảy – cái tên giản dị của miền quê sông nước, nhưng sau này trở thành niềm tự hào của cả dân tộc. Tuổi thơ gắn với ruộng đồng, học chưa hết lớp 3, nhưng trong con người ấy sớm bừng cháy ngọn lửa yêu nước. Năm 17 tuổi, ông rời quê hương theo cách mạng, tập kết ra Bắc năm 1954 và bắt đầu hành trình từ một người lính bộ binh trở thành phi công tiêm kích.
Ít ai có thể ngờ rằng chàng trai chưa từng biết đi xe đạp lại có ngày làm chủ bầu trời. Để được tuyển chọn đi học lái máy bay, ông phải học văn hóa cấp tốc, bổ sung kiến thức trong thời gian ngắn để đủ điều kiện đào tạo. Từ Yak-18 đến MiG-15 rồi MiG-17, ông từng bước làm chủ kỹ thuật bay, vượt qua rào cản ngôn ngữ, kiến thức và cả nỗi sợ hãi ban đầu. Chính ý chí và tinh thần “dám đánh, biết đánh và quyết thắng” đã tạo nên một phi công Nguyễn Văn Bảy bản lĩnh, mưu trí và gan dạ.
Từ năm 1965, trên chiếc MiG-17, ông bước vào những trận không chiến khốc liệt với không quân Mỹ – đối thủ sở hữu vũ khí và phương tiện hiện đại hơn rất nhiều. Trong 94 lần xuất kích, ông đã bắn rơi 7 máy bay Mỹ, trở thành một trong những phi công lập nhiều chiến công xuất sắc của Không quân Nhân dân Việt Nam. Có trận, ông bắn rơi hai máy bay địch chỉ trong vòng chưa đầy một phút. Có lần, máy bay của ông trúng đạn thủng hàng chục lỗ, nhưng thay vì nhảy dù, ông kiên quyết xin hạ cánh để giữ lại chiếc máy bay quý giá cho Tổ quốc.
Những chiến công vang dội ấy đã đưa tên tuổi Nguyễn Văn Bảy trở thành niềm tự hào của quân chủng Phòng không – Không quân. Năm 1967, khi mới ngoài 30 tuổi và mang quân hàm Thượng úy, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Chủ tịch Hồ Chí Minh nhiều lần gặp gỡ, động viên và căn dặn ông phải giữ gìn sức khỏe để tiếp tục chiến đấu lâu dài. Đó không chỉ là niềm vinh dự của riêng ông mà còn là sự ghi nhận của Tổ quốc đối với lớp chiến sĩ trẻ dám lấy thân mình bảo vệ bầu trời thiêng liêng.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Sau những năm tháng trực tiếp chiến đấu, ông tiếp tục đảm nhiệm công tác chỉ huy, huấn luyện, truyền lại kinh nghiệm và bản lĩnh cho thế hệ phi công kế cận. Sau ngày đất nước thống nhất, ông tham gia tiếp quản các sân bay lớn ở miền Nam, góp phần xây dựng lực lượng không quân chính quy, hiện đại. Ông từng giữ nhiều chức vụ quan trọng trong quân chủng và được phong quân hàm Đại tá.
Điều làm nên tầm vóc đặc biệt của Anh hùng Nguyễn Văn Bảy không chỉ là số máy bay bắn rơi hay những trận không chiến lẫy lừng, mà còn là nhân cách giản dị, khiêm nhường của một người lính. Sau khi nghỉ hưu, ông trở về quê nhà Đồng Tháp, sống như một lão nông chân chất, gắn bó với ruộng vườn, với bà con xóm làng. Người dân quen gọi ông thân mật là “ông Bảy lúa” – một cách gọi chứa đựng cả sự yêu mến và kính trọng.


