Bài viết

PHI CÔNG PHẠM TUÂN TRẢ LỜI TRUYỀN THÔNG SAU CHUYẾN BAY.

Hưng Yên23/12/2025Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

PHI CÔNG PHẠM TUÂN TRẢ LỜI TRUYỀN THÔNG SAU CHUYẾN BAY.

Những năm 1969-1972, thời kỳ cao điểm đánh B52 cũng là lúc anh lính trẻ Phạm Tuân bặt tin với gia đình. Các cụ lo lắm. Lo đến nỗi dặn anh lính cùng làng khi lên Hà Nội cố tìm xem có tin gì về con mình không, sống, chết ra sao. Nhưng thời chiến trận, đất người bao la, ai biết đâu mà tìm, vậy là cha mẹ vẫn bặt tin con. Đêm 30 Tết năm 1972, sau chuyến bay vào Vinh và Thanh Hóa, ngày hôm sau Phạm Tuân được đơn vị cho nghỉ phép về quê ăn Tết. Chuyến về quê lần đó cũng gập ghềnh lắm kỷ niệm. Một mình một xe đạp lọc cọc từ sân bay Đa Phúc (Vĩnh Phúc) về Hà Nội. Ra tới bến xe thì hết vé, cuối cùng Phạm Tuân quyết định đạp xe về Thái Bình. Ba năm cách biệt, niềm vui như vỡ òa trong căn nhà nhỏ trong làng Quốc Tuấn. “Biết tôi về, cả làng đến đông lắm. Lúc hàng xóm về hết, ông cụ hỏi tôi: “Này con, người bắn rơi máy bay B52 có phải là con không. Báo đài đưa tin chỉ nói là phi công “Phạm T” quê ở Thái Bình. Nghe mà cha cứ ngờ ngợ, đúng hay không, nói để cha mừng. Trên dặn không được tiết lộ nhưng tôi không thể không cho cha mình biết và cũng chỉ nói một mình ông biết mà thôi. Mãi tới năm 1973, khi tôi được phong danh hiệu Anh hùng thì người dân quê lúa mới hay tin”. Tướng Tuân kể.

Tới năm 1975, khi biết con trai chuẩn bị lấy vợ, ông cụ tự tay đóng một chiếc giường cưới bằng ngỗ mít vườn nhà. Đóng xong ông chở đò dọc theo sông Hồng từ Thái Bình lên Hà Nội cho con. Năm 1976, khi vợ Phạm Tuân sinh con, cụ lại một mình gánh gà, gạo lên Hà Nội thăm con, cháu. Lên tới nơi thì hai vợ chồng Phạm Tuân đã về Đa Phúc, ông cụ lại tiếp tục gánh gạo đi tìm con. Lạ đường, lạ người, không tìm ra nhà thông gia cụ lại quảy gánh về Hà Nội. Nhưng đến hôm sau lai lục cục gánh gạo lên Đa Phúc quyết tìm con một lần nữa…

Đám cưới nhiều… không

Hai bên họ hàng không gặp mặt, không ảnh cưới, không dạm ngõ, ăn hỏi, thậm chí chú rể còn nhờ… lính lên nhà đặt vấn đề với mẹ vợ tương lai về chuyện cưới xin. Ấy là những kỷ ức đặc biệt về đám cưới đặc biệt và của con người đặc biệt – Anh hùng Phạm Tuân. Kể về chuyện chọn vợ, cưới vợ, Trung tướng Phạm Tuân lại một lần nữa nhắc đến hai từ “may mắn”. Khi anh lính trẻ Phạm Tuân đến tuổi lấy vợ, ở quê ai cũng ngó giùm cho anh đám này, đám nọ nhưng ông cụ nhà anh quả quyết: “Con kiếm cô nào cùng đơn vị, cùng cảnh mà tìm hiểu. Đừng lấy người ở quê, lấy vợ quê người ta lại nghĩ là con kiếm người để về chăm sóc bố mẹ. Bố mẹ tuy có tuổi nhưng vẫn tự chăm được cho nhau”.

Thời đó, đơn vị của Phạm Tuân chỉ cho nghỉ mỗi ngày chủ nhật. Làng Đa Phúc bé tẻo teo, cũng chả có cô nào để ý đến đám lính không quân, vậy nên nhiều anh mãi vẫn là lính… phòng không. Trung tướng Phạm Tuân vui vẻ kể lại: “Vợ tôi chính là em vợ của anh bạn thân cùng đơn vị. Ngày đó, hai chị em lâu lâu lại lên thăm chồng, thăm anh rể. Chúng tôi quen nhau từ những lần gặp đó. Biết nhau từ năm 1968 nhưng mãi tới năm 1974 mới có nhiều thời gian gặp nhau. Anh chị, bạn bè vun vào thế là thành đôi. Ít lâu sau lấy hết can đảm tôi mới dám đến thưa chuyện với nhà vợ. Nghe xong, mẹ vợ phán luôn: “Thôi con ạ! Con chị nó lấy chồng làm phi công khổ đủ rồi. Con em chắc thôi”. Nhạc mẫu tương lai nói vậy, tưởng chừng xôi hỏng, bỏng không. Ấy nhưng lát sau cụ lại bảo: “Thôi, đó là chuyện của các anh chị. Anh chị cứ tìm hiểu đi rồi tính tiếp”. Thế là qua được cửa ải. Tướng Tuân bảo, đó lại là một cái may.

Đầu năm1975, đang trong quá trình “tìm hiểu” thì cấp trên cử một đồng chí chính trị viên yêu cầu anh lính trẻ Phạm Tuân phải… cưới vợ. Đang băn khoăn không hiểu chuyện gì xảy ra thì vị chính trị viên nói tiếp: “Cấp trên biết anh có người yêu rồi. Anh chuẩn bị cưới vợ rồi nhận nhiệm vụ mới”. Phạm Tuân nghe xong ngỡ ngàng, bởi lính không quân để được phép lấy vợ đâu có dễ. Đầu tiên phải viết đơn trình cấp trên, nêu lý do, nguyện vọng, sau đó cơ quan còn phải cho người đi xác minh nhân thân người yêu. Khi mọi thủ tục hoàn tất, cấp trên duyệt lý lịch thì mới được phép cưới vợ. Tuy nhiên, trường hợp của Phạm Tuân lại được đặc cách vì vợ sắp cưới là đảng viên, cùng công tác trong quân đội, ảnh rể vợ cũng là phi công nên được miễn phần xác minh lý lịch, đơn từ…

Thế là hai bên họ hàng chưa kịp gặp mặt thì đôi bạn trẻ đã phải chuẩn bị đám cưới. Bắt đầu lo chuyện cưới hỏi thì Phạm Tuân bị đau mắt đỏ. Lúc đó không còn cách nào khác anh đành phải cử… lính lên thưa chuyện cưới hỏi với các cụ. Đến ngày làm đám cưới cũng nhờ chú vợ đứng ra tổ chức, lo hậu cần. Thậm chí chú vợ còn bố trí cho hai vợ chồng một căn phòng ở phố Bà Triệu để ở. Tướng Tuân bảo, giờ ngồi nghĩ mới thấy thương vợ, ngày cưới mà chồng chẳng lo được gì, chú vợ lo hết. Thậm chí hai bên gia đình gặp nhau lần đầu cũng vào ngày cưới…

“Áp lực” của một chiến binh anh hùng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn