PHÍA SAU HÒA BÌNH
Khi một viên đạn xuyên qua tim của người lính, nó cũng xuyên qua tim của một người mẹ- người luôn âm thầm hy sinh, chịu đựng, là chỗ dựa vững chắc cho những chiến sĩ ở tiền tuyến trong hoàn cảnh đất nước lầm than. Họ không trực tiếp xông pha đánh trận, lập chiến công cho nước nhà mà họ chọn cách lẳng lặng đổ mồ hôi, nước mắt và chờ đợi mòn mỏi dù chẳng biết “ đứa con thơ” của mình có thể an toàn trở về nơi mái hiên hay không. Dẫu biết tình huống ấy chắc chắn có thể xảy ra, nhưng nỗi đau khi con mình ra đi ngay trên chiến trường vẫn thực sự quá lớn đối với một người mẹ. Và mẹ Nguyễn Thị Kính (hiện đang sống tại ấp 7, xã Thanh Sơn) là một người như thế đấy, người chấp nhận để những đứa con của mình ra chiến tuyến để đổi lại hòa bình cho đất nước.
Trong thời kỳ nước ta đang chống lại sự xâm lược của Đế quốc Mỹ, thời điểm ấy, gia đình của mẹ Kính, một gia đình giàu truyền thống cách mạng vẫn đang sinh sống tại Bình Đại, Bến Tre. Cũng như những gia đình khác, nghe theo tiếng gọi của tổ quốc, những người con trai của mẹ cũng lần lượt ra đi, góp sức bảo vệ nền độc lập cho đất nước. Dẫu biết lúc bấy giờ đất nước cần anh hùng, nhưng sẽ chẳng ai mong muốn người thân của mình làm anh hùng, vì nếu đã đặt chân vào cuộc chiến ấy thì sẽ không ai biết được ngày gặp lại và gặp trong khoảnh khắc vui mừng chiến thắng trở về hay đã hy sinh nơi chiến trường oanh tạc.
Thế nhưng mẹ Kính hiểu rõ, nếu giữ con thì mất nước, nên bà đã chấp nhận để các con ra chiến tuyến. Không chỉ vậy, chồng của bà cũng cùng các con lên đường tham gia cách mạng. Họ khởi hành với một niềm tin mãnh liệt rằng vào một ngày nào đó không xa; đất nước hòa bình, độc lập, họ sẽ trở về đoàn tụ với gia đình, nơi có mẹ, có các anh chị em khác vẫn đang ngày đêm mong ngóng.
Kể từ ngày chồng con đi, mẹ Kính luôn phải sống trong sự thấp thỏm, lo lắng. Lo rằng vào một ngày nào đó mình sẽ không còn nhận được thư báo bình yên từ người thân nữa dẫu biết đó là chuyện khó tránh khỏi. Dù vậy, bà vẫn luôn hi vọng trong suốt khoảng thời gian chờ đợi dài đằng đẵng ấy, mong rằng những đứa con và người chồng của mình sẽ bình an trở về với mái ấm; điều đó đồng nghĩa với việc cách mạng thành công, đất nước ta chấm dứt được những ngày tháng bị xâm lược bởi thực dân Mỹ.
Thế nhưng chiến tranh vốn khắc nghiệt, may mắn đã không nở nụ cười với gia đình mẹ Kính. Người chồng của mẹ đã anh dũng hy sinh, các con của mẹ cũng đã nằm lại mãi mãi nơi chiến trường. Những người thân yêu nhất mà mẹ vẫn hằng mong chờ đã không còn nữa; những bữa cơm vốn đủ đầy, rôm rả tiếng cười giờ đây cũng chẳng còn. Cứ thế, một gia đình hạnh phúc gần như đã khuát đi một phần tạo nên sự ấm cúng ấy.
Không một lời văn, ngòi bút nào có thể tả được nỗi đau của mẹ Kính khi ấy. Nỗi đau mất con không đơn thuần như những tổn thương về mặt thể chất, đau cũng sẽ có lúc thôi; mà nó là cảm giác nhớ thương, đau đáu ăn sâu vào tâm hồn của một người khi phải chịu đựng cảnh người thân của mình ra đi, là cảm giác thiếu vắng khi đã quen với một gia đình đủ đầy, là những giọt nước mắt bất giác rơi khi nhớ đến người thương.
Cứ ngỡ mẹ sẽ để nỗi đau này dằn vặt bản thân mình cho đến khi chết đi. Nhưng không! Bằng một cách phi thường nào đó, mẹ đã vực dậy được tinh thần để sống tiếp. Dẫu người chồng và những đứa con thân yêu đã ra đi, bà vẫn luôn tự hào vì con đường cách mạng mà họ đã chọn. Có thể thời điểm họ hi sinh, nước ta vẫn chưa toàn thắng, nhưng họ vẫn đã đặt hết công sức và thậm chí là đánh đổi tính mạng của bản thân vì một tổ quốc ấm no, yên ấm sau này. Cũng chính vì thế, mẹ Kính vẫn luôn giữ vững niềm tin vào những nhà lãnh đạo của đất nước, tin vào những người lính đang xả thân đánh trận và tin chắc rằng một ngày nào đó họ sẽ thực sự đem lại nền hòa bình, độc lập cho tổ quốc thân yêu.
Rồi đến một ngày, niềm hi vọng của mẹ cũng đã thành sự thật, chiến tranh kết thúc, đất nước ta được thống nhất. Nỗi đau do sự mất mát của mẹ cũng vẫn còn đó, nhưng nó chẳng thể làm hao mòn đi ý chí của mẹ, vì mẹ biết mình phải sống để giữ gìn, tiếp tục phát huy truyền thống tốt đẹp của gia đình, để góp phần xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Mẹ làm điều đó bằng cách tiếp tục lao động, nuôi dạy con cháu, truyền cảm hứng vươn lên cho thế hệ trẻ và dạy chúng phải biết ơn với những bậc anh hùng đã hy sinh để ta được sống trong sự yên ổn như hiện tại.
Đến năm 2005, mẹ rời quê hương Bến Tre để chuyển lên tỉnh Đồng Nai, sinh sống cùng gia đình người con gái tại xã Thanh Sơn, huyện Định Quán. Do hoàn cảnh gia đình chính sách còn gặp nhiều khó khăn, vào tháng 12 năm 2014, địa phương và các đơn vị quân đội đã phối hợp hỗ trợ xây dựng và trao tặng cho gia đình mẹ một căn nhà tình nghĩa tại ấp 7, xã Thanh Sơn. Tại một vùng đất mới, mẹ vẫn sống giản dị như bao người bình thường khác. Nhưng mấy ai biết được rằng sau một thân hình nhỏ bé ấy lại ẩn chứa một sự hy sinh thầm lặng mà to lớn đến thế.
Cho đến tháng 4 năm 2015, Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã ký quyết định phong tặng danh hiệu vinh dự Nhà nước cao quý nhất cho mẹ. Vào ngày 1 tháng 9 năm 2015, Ủy ban Nhân dân huyện Định Quán đã long trọng tổ chức lễ trao tặng bằng công nhận Bà mẹ Việt Nam Anh hùng cho mẹ Nguyễn Thị Kính. Đó không chỉ đơn thuần là lời tri ân của tổ quốc đối với những hi sinh to lớn của mẹ, mà còn là lời cảm ơn chân thành đến từ các thế hệ đi sau trước công lao to lớn của mẹ đối với công cuộc giành lại độc lập cho đất nước.
Thế hệ trẻ chúng tôi chưa từng chứng kiến chiến tranh, bởi lẽ chúng tôi vốn đã được sinh ra trong hoàn cảnh đất nước độc lập, ấm êm và đang trên đà phát triển mạnh. Nhưng không vì thế mà tôi xem thường cuộc sống bình yên hiện tại mình đang có, vì tôi hiểu rất rõ hòa bình không tự nhiên mà có, nhờ sự hi sinh quên thân mình của những chiến sĩ trên chiến trường, cũng như sự đánh đổi của những người mẹ. Chính vì thế, mỗi lần được nghe kể thêm về mẹ Việt Nam anh hùng, tôi lại thêm phần nào hiểu hơn và thật sự biết ơn trước những sự hy sinh vĩ đại ấy.
“Các con hy sinh trong trận chiến kéo dài
Mẹ không mong có tượng đài hoành tráng
Mẹ hy sinh cả đời cho cách mạng
Mong cuộc đời này tươi sáng hơn thôi.”
Câu chuyện trên không chỉ đơn giản nói về mẹ Kính, mà nó nói lên nỗi lòng của tất thảy những người mẹ đã chấp nhận để con mình ra đi trong thời chiến, họ không ích kỉ giữ con lại vì họ biết đất nước đang mời gọi; họ hi sinh hạnh phúc cá nhân để đổi lấy hạnh phúc lớn cho dân tộc.
Giờ đây, khi chứng kiến lá cờ đỏ sao vàng được tung bay phấp phới trên bầu trời tươi xanh, chúng tôi càng thêm biết ơn những người mẹ Việt Nam Anh hùng. Hơn thế nữa, trước những câu chuyện về họ, chúng tôi càng quyết tâm học tập thật tốt, sống có trách nhiệm, lao động thật tốt để góp phần xây dựng, giúp đất nước sánh vai được với các cường quốc năm châu như lời Bác đã nói để xứng đáng với những hi sinh to lớn, vĩ đại của thế hệ đi trước.



