Phía sau nụ cười của người lính già và Bản tuyên ngôn của lòng biết ơn!
Quy Nhơn những ngày tháng Tư, cái nắng như rót mật vàng óng lên những nhành hoa giấy rực rỡ bên đường. Giữa nhịp sống hối hả của một sinh viên khoa Quản trị Kinh doanh, khi tâm trí vốn đã lấp đầy bởi những thuật toán kinh tế và những bản kế hoạch tương lai, tôi chợt thấy mình đứng lặng trước một cánh cổng gỗ cũ kỹ. Nơi ấy, có một "kho tàng" lịch sử đang sống – bác [Tên nhân vật - ví dụ: Nguyễn Văn Hùng], một người lính già của Sư đoàn 3 Sao Vàng anh hùng năm ấy.
Tôi gặp bác vào một buổi chiều trà muộn. Ấn tượng đầu tiên không phải là những huân chương lấp lánh trên ngực áo, mà là đôi bàn tay run rẩy nhưng đầy nghị lực khi rót trà. Trên bắp tay bác, một vết sẹo dài lồi lõm – kết quả của một mảnh pháo tại cứ điểm Đồi Mười năm 1972 – hiện lên như một chứng nhân câm lặng của thời gian. Bác cười, nụ cười hiền hậu làm những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại, nhưng ánh mắt ấy, khi nhắc về đồng đội, bỗng chốc rực sáng như ngọn lửa chưa bao giờ tắt.
"Cháu biết không, thời của bác, 'chiến lược' duy nhất là giữ vững tấc đất quê hương, 'lợi nhuận' duy nhất là độc lập cho dân tộc," bác nói, giọng trầm lại. Bác kể về những đêm hành quân xẻ dọc Trường Sơn, khi cái đói và cơn sốt rét rừng hành hạ cơ thể đến kiệt cùng. Bác kể về những người đồng đội ngã xuống khi tuổi đời mới đôi mươi, đôi tay vẫn còn nắm chặt nhành cỏ non, hơi thở cuối cùng vẫn dành để gọi tên mẹ, tên quê hương. Ở cái nơi mà bom đạn cày xới từng tấc đất, sự sống và cái chết mỏng manh như làn khói trà, thứ duy nhất giữ cho những người lính ấy đứng vững chính là Lý tưởng.
Ngồi đối diện với bác, tôi chợt thấy hổ thẹn. Chúng tôi – những người trẻ FBA – thường loay hoay với những áp lực của kỳ thi, của những lần khởi nghiệp thất bại, hay những lo toan vụn vặt thường nhật. Nhưng có bao giờ chúng ta tự hỏi: Cái giá để chúng ta được ngồi trong giảng đường máy lạnh, được tự do theo đuổi ước mơ là gì? Đó là máu xương của một thế hệ "hoa lửa", là tuổi trẻ của những người như bác đã gửi lại nơi đại ngàn để đổi lấy màu xanh cho bầu trời Quy Nhơn hôm nay.
Câu chuyện của bác không chỉ là ký ức lịch sử, nó là một bài học quản trị lớn nhất mà tôi từng được học: Quản trị lòng biết ơn. Nếu cha anh đã dùng máu để viết nên bản hùng ca giữ nước, thì thế hệ sinh viên FBA hôm nay phải dùng tri thức và bản lĩnh để viết nên bản hùng ca dựng nước. Chúng ta không cầm súng trên chiến trường, nhưng chúng ta đang cầm trên tay vận mệnh kinh tế của quốc gia. Tinh thần của người lính Sao Vàng năm xưa cần được chúng ta "số hóa" thành sự kiên cường trong kinh doanh, sự tử tế trong đạo đức nghề nghiệp và lòng trắc ẩn với cộng đồng.
Chia tay bác khi hoàng hôn buông xuống, bóng bác gầy đổ dài trên sân gạch, nhưng tư thế vẫn hiên ngang lạ thường. Bước chân ra khỏi căn nhà nhỏ, tôi thấy vai mình nặng hơn một chút – đó không phải áp lực, mà là Trọng trách.
Cảm ơn bác, cảm ơn một "thời hoa lửa" đã rực cháy để chúng cháu có một "thời hoa bình" rực rỡ hôm nay. Câu chuyện của bác sẽ mãi là ngọn lửa mồi, sưởi ấm trái tim và dẫn lối cho những khát vọng của tuổi trẻ FBA bay cao, bay xa.



