Cựu chiến binh

Phía sau tôi là đồng đội

Trong những chuyến hành quân, ông Lê Văn Hòa luôn có thói quen nhìn lại phía sau để chắc chắn đồng đội vẫn còn trong đội hình. Một lần, chính sự quan sát ấy giúp ông phát hiện người bạn bị thương và cùng mọi người đưa bạn vượt qua chặng đường nguy hiểm.

Hải Phòng22/08/2026phường Hồng Bàng (phường Hồng Bàng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong quân ngũ, ông Lê Văn Hòa từng được giao nhiệm vụ đi đầu trong nhiều chuyến hành quân. Nhưng dù đi đầu, ông luôn có một thói quen: sau một đoạn đường lại quay đầu nhìn về phía sau.

Ông muốn chắc chắn rằng đồng đội vẫn còn trong đội hình.

Có người từng hỏi tại sao ông phải làm như vậy. Ông chỉ trả lời: “Đi trước thì phải biết phía sau mình có ai”.

Một lần, trong chuyến hành quân ban đêm, đoàn người di chuyển qua một đoạn đường gập ghềnh. Khi đến điểm nghỉ, ông Hòa quay lại và nhận thấy thiếu một người.

Đó là một đồng đội trẻ.

Ông lập tức báo cho chỉ huy rồi cùng một số người quay lại tìm. Sau một thời gian, họ phát hiện người lính bị trượt ngã và bị thương ở chân.

Anh cố gắng tự đứng dậy nhưng không thể.

Ông Hòa và hai đồng đội dìu bạn trở lại. Những người khác chia nhau mang phần trang bị của người bị thương.

Chuyến hành quân tiếp tục chậm hơn, nhưng không ai bỏ lại người đồng đội.

Nhiều năm sau, người lính ấy vẫn nhớ câu chuyện. Anh nói nếu ngày đó ông Hòa không quay lại, có lẽ mọi chuyện đã khác.

Ông Hòa không nhận công lao. Ông cho rằng mình chỉ làm điều mà bất kỳ người lính nào cũng sẽ làm.

Nay đã nhiều tuổi, sống tại phường Hồng Bàng, ông vẫn giữ thói quen quan tâm đến những người đồng đội cũ.

Ông nói: “Phía trước là nhiệm vụ, nhưng phía sau là đồng đội. Người lính không thể chỉ nhìn về phía trước mà quên mất những người đang cùng mình bước đi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn