Người có công giúp đỡ cách mạng

🧧 PHIÊN CHỢ TẾT NĂM XƯA

Tuyên Quang10/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

🧧 PHIÊN CHỢ TẾT NĂM XƯA

Những ngày cuối năm, khi quê nhà đang rộn ràng chuẩn bị đón Tết, người lính trẻ tên Lâm vẫn cùng đồng đội hành quân giữa một cánh rừng xa. Trong ba lô của anh có một chiếc bánh chưng nhỏ mẹ gói vội trước ngày lên đường và một mảnh giấy ghi mấy dòng chữ: “Tết này con nhớ về ăn cơm với mẹ.”

Lâm giữ chiếc bánh thật cẩn thận. Anh nói với đồng đội: “Hết chiến tranh, tôi nhất định sẽ đưa mẹ đi chợ Tết một lần nữa.”

Đêm giao thừa, đơn vị dừng chân giữa rừng. Mọi người chia nhau từng miếng bánh, nhắc về quê nhà. Lâm lấy phần bánh mẹ gửi ra, chia cho từng người một miếng. Anh cười: “Mẹ tôi bảo, Tết phải có người ăn cùng mới vui.”

Một người đồng đội hỏi:

— Cậu nhớ nhà lắm à?

Lâm nhìn về phía xa:

— Nhớ chứ. Nhưng chỉ cần nghĩ đến ngày quê mình được bình yên, tôi lại thấy mình phải cố gắng.

Sau đêm ấy, đơn vị tiếp tục lên đường.

Trong một trận chiến, Lâm đã không trở về.

Chiếc ba lô của anh được đồng đội giữ lại. Bên trong vẫn còn một mảnh giấy nhỏ của mẹ.

Nhiều năm sau, chiến tranh kết thúc. Người đồng đội tìm về quê Lâm đúng vào những ngày giáp Tết.

Người mẹ đã già, nhưng vừa nghe tên con, bà vẫn bước thật nhanh ra cổng.

Người đồng đội trao lại mảnh giấy.

Bà đọc đi đọc lại dòng chữ “Tết này con nhớ về ăn cơm với mẹ”, rồi lặng người.

Ông nói:

— Anh ấy vẫn luôn nhớ bác. Trước lúc đi, anh ấy còn nói sau này sẽ đưa bác đi chợ Tết.

Người mẹ mỉm cười trong nước mắt:

— Nó hứa vậy từ nhỏ rồi.

Tết năm ấy, bà vẫn đi chợ.

Bà mua một chiếc bánh chưng, một bó hoa và một ít bánh kẹo.

Trở về nhà, bà đặt lên bàn thờ con.

— Mẹ đi chợ Tết rồi đây. Chỉ tiếc là con không còn đi cùng mẹ.

Ngoài sân, tiếng trẻ con cười vang. Những cành đào rung nhẹ trong gió xuân.

Người mẹ ngồi trước hiên, nhìn dòng người đi qua và mỉm cười.

Chiến tranh đã lấy đi người con trai của bà, nhưng không thể lấy đi mùa xuân mà anh đã góp phần giữ lại cho quê hương. Từ những người lính tuổi đôi mươi, những mùa Tết bình yên đã được nối dài qua nhiều thế hệ.

🇻🇳🧧 Có những người không kịp trở về đón Tết, nhưng chính họ đã góp phần để những mùa xuân sau này không còn tiếng súng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
🧧 PHIÊN CHỢ TẾT NĂM XƯA | Câu chuyện thời hoa lửa