Phiên chợ trên đỉnh gió
Phiên chợ trên đỉnh gió
Tôi mang muối và vải lên chợ phiên trên đỉnh núi ở Việt Bắc năm 1948. Chợ chỉ họp nhanh, không ồn ào như dưới xuôi. Người đến mua bán rồi đi rất sớm. Hôm đó, có vài người lạ ghé qua, mặc quần áo giản dị, nói chuyện ít. Họ mua muối, trả tiền đủ, rồi hỏi đường sang bản bên. Tôi chỉ tay về lối mòn sau lưng núi. Sau này, tôi mới biết đó là những người đang tham gia kháng chiến, cần đi gấp. Phiên chợ hôm ấy không có gì đặc biệt, nhưng tôi nhớ rõ cách họ giữ im lặng và ánh mắt luôn nhìn xa. Trong thời buổi ấy, ngay cả một phiên chợ cũng không chỉ là nơi trao đổi hàng hóa, mà còn là nơi những con đường gặp nhau rồi lại tách ra rất nhanh.


