Cựu chiến binh

phóng sự câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Lù

THỜI HOA LỬA CỦA CHIẾN SĨ PHÁO BINH NGUYỄN VĂN LÙ

Lào Cai10/12/2025Hoàng Minh Nghĩa (Đoàn xã Khánh Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

THỜI HOA LỬA CỦA CHIẾN SĨ PHÁO BINH NGUYỄN VĂN LÙ

Giữa vùng quê yên bình của thôn Khổi Ngoa, xã Khánh Yên, tỉnh Lào Cai, có một người đàn ông tuổi đã ngoài sáu mươi nhưng ánh mắt vẫn sắc sảo, cương nghị như thời trai trẻ. Đó là cựu chiến binh Nguyễn Văn Lù, người đã đi qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt và trở về làm chứng nhân sống của một thời hoa lửa. Nhắc đến cuộc đời mình, ông luôn khiêm tốn, nhưng từng câu chuyện ông kể lại sáng lên niềm tự hào và khát vọng cống hiến của cả một thế hệ.

Ông Nguyễn Văn Lù sinh năm 1956, thời điểm đất nước còn bộn bề khó khăn trong công cuộc kháng chiến chống Mỹ. Gia đình đông con, cha mẹ lam lũ quanh năm, nên tuổi thơ của ông gắn liền với những buổi lên nương, xuống ruộng phụ giúp gia đình. Thế nhưng, chính trong gian khó ấy, tình yêu quê hương và lòng tự hào dân tộc đã sớm nhen nhóm trong trái tim cậu thanh niên người Lào Cai.

Năm 20 tuổi, khi tiếng gọi Tổ quốc vang lên, ông Lù không chút do dự. Ông rời quê lên đường nhập ngũ, bỏ lại sau lưng mái nhà nghèo nhưng ấm tình yêu thương. Những ngày ấy, gia đình nghèo đến mức không thể chuẩn bị cho ông đủ hành trang, nhưng người thanh niên ấy chỉ mang theo niềm tin rằng mình phải làm điều đúng đắn: góp phần bảo vệ Tổ quốc, thống nhất non sông.

Sau khi nhập ngũ, ông được biên chế vào lực lượng Pháo binh, một binh chủng đòi hỏi bản lĩnh thép, tinh thần kỷ luật và sự chính xác tuyệt đối. Ông tham gia huấn luyện tại Bắc Thái, nơi thao trường đầy nắng lửa ngày đêm rèn luyện những chiến sĩ trẻ.

Ông kể rằng thời điểm đó, cuộc sống của người lính gian nan vô kể: ăn uống kham khổ, thao trường thì đầy mưa nắng, đạn pháo nặng đến mức nhiều người không kham nổi. Nhưng chính trong những ngày tháng gian khổ nhất, tình đồng chí, đồng đội lại trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết. Những thanh niên từ khắp mọi miền đã kề vai sát cánh, động viên nhau vượt qua thử thách và trưởng thành nhanh chóng.

Kết thúc huấn luyện, đơn vị của ông được điều vào chiến trường Tây Nguyên – một trong những địa bàn nóng bỏng nhất giai đoạn cuối của cuộc kháng chiến. Tại đây, ông tham gia nhiều trận đánh ác liệt, trực tiếp chứng kiến những hy sinh đau đớn nhưng cũng đầy kiêu hãnh của đồng đội.

Trong kho ký ức dày đặc bụi chiến tranh, ông Lù nhớ nhất trận đánh vào Dinh Độc Lập ngày 30/4/1975 – thời khắc lịch sử làm rung chuyển trái tim hàng triệu người Việt Nam.

Ông kể lại với giọng vẫn bồi hồi như thể vừa diễn ra hôm qua:

“Khi tiếng pháo hiệu vang lên, cả đơn vị như một mũi tên lao thẳng về phía mục tiêu. Đạn bay, khói súng mịt mù, nhưng tinh thần chiến thắng dâng lên mãnh liệt. Đến khi cánh cổng Dinh Độc Lập bị húc đổ, chúng tôi ùa vào giữa tiếng reo hò vang trời. Ngoài đường, người dân Sài Gòn tràn ra như nước vỡ bờ, ôm lấy từng người lính giải phóng. Họ cười, họ khóc vì vui mừng. Chứng kiến khoảnh khắc lá cờ cách mạng tung bay trên nóc dinh, tôi biết đất nước đã bước sang một trang mới.”

Khoảnh khắc ấy, với người lính trẻ Nguyễn Văn Lù, không chỉ là hồi kết của chiến tranh, mà còn là minh chứng cho lòng quả cảm và sự hy sinh vô bờ của cả dân tộc.

Chiến tranh kết thúc, ông Lù trở về quê hương với nhiều kỷ niệm không thể phai. Dù cuộc sống còn nhiều vất vả, nhưng ông chưa bao giờ nản chí. Với bản chất của người lính, ông lao vào lao động, xây dựng gia đình, đóng góp cho phong trào địa phương.

Hiện nay, ở tuổi xế chiều, ông sinh hoạt tại Chi hội Cựu chiến binh thôn Khổi Ngoa và được hưởng chế độ hưu trí của Nhà nước. Dù tuổi cao, ông vẫn là nhân tố tích cực trong các hoạt động cộng đồng, luôn sẵn sàng chia sẻ kinh nghiệm, kể chuyện truyền thống cho lớp trẻ.

Khi được hỏi về mong muốn dành cho thế hệ trẻ hôm nay, cựu chiến binh Nguyễn Văn Lù lặng đi một lúc. Ánh mắt ông hướng về xa xăm – nơi những đồng đội đã nằm lại trong rừng sâu, nơi tuổi trẻ ông đã gửi trọn cho Tổ quốc. Rồi ông chậm rãi nói, từng lời như thấm đượm cả một đời trải nghiệm:

“Các cháu sinh ra và lớn lên trong thời bình, không còn nghe tiếng bom rơi đạn nổ, không phải trải qua những ngày ăn cơm độn, ngủ rừng, uống nước suối như thế hệ chúng tôi. Đó là may mắn, nhưng cũng là trách nhiệm. Trách nhiệm giữ gìn hòa bình, trách nhiệm xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.”

Ông nói rằng thế hệ trẻ hôm nay có điều kiện học tập, làm việc và tiếp cận tri thức tốt hơn nhiều so với lớp người đi trước. Nhưng chính vì vậy, thanh niên càng phải biết trân trọng những gì mình đang có và không được phép sống thờ ơ, buông xuôi hay chạy theo những cám dỗ tầm thường.

“Thanh niên là cánh tay đắc lực của Đảng, là lực lượng sẽ quyết định đất nước mai sau. Các cháu phải rèn luyện cả đạo đức, ý chí và tri thức. Học để biết, học để làm, học để trở thành người tử tế. Có tri thức mà không có đạo đức thì không thể trở thành người có ích. Mà có đạo đức mà thiếu ý chí thì khó làm được việc lớn.”

Ông khuyên lớp trẻ phải biết nuôi dưỡng lý tưởng, biết ước mơ và dám hành động. Đừng ngại khó, ngại khổ, bởi mọi thành công đều được xây dựng từ nghị lực và sự bền bỉ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn